* PSXH-2 * Thơ dzui cho tuổi già

From: Tuan Le <vtuan93>
To: Hung Nguyen <hungthe42>
Sent: Thursday, July 17, 2025 at 05:09:45 PM PDT
Subject: THƠ DZUI

Nguyễn Việt

July 15, 2024

Ngày xưa như sắt như đồng
Như đinh đóng cột, như rồng phun mưa
Bây giờ như cải muối dưa
Mười thang Minh Mạng vẫn chưa ngẩng đầu

Hơn nửa thế kỷ dãi dầu
Tháng ngày oanh liệt còn đâu nữa mà
Ngày xưa súng ống sáng loà
Bây giờ chẳng khác quả cà mốc meo

Ngày xưa sung sức thì nghèo
Bây giờ rủng rỉnh thì teo mất rồi
Ngày xưa lớn khoẻ hơn chồi
Bây giờ nó có đàn hồi nữa đâu

Ngày xưa hùng hục như trâu
Bây giờ èo ọt như tàu lá khoai
Ngày xưa khám phá miệt mài
Bây giờ nửa cuộc mệt nhoài đứt hơi

Ngày xưa chiến tích để đời
Bây giờ chiến bại nhớ thời ngày xưa
Ngày xưa bất kể sớm trưa
Bây giờ thỉnh thoảng lưa thưa gọi là

Ngày xưa đầu tóc mượt mà
Bây giờ lởm chởm như là đá chông
Bây giờ sống cũng như không
Bây giờ hết kiếp làm chồng người ta

Bây giờ ôm hận đến già
Cho dù béo tốt cũng là cơm toi
Bây giờ pháo đã xịt ngòi
Gia tài còn lại một vòi nước trong

Ngày xưa vợ đợi bồ mong
Bây giờ vợ nguýt, bồ cong cớn lườm
Ngày xưa mặt mũi tinh tươm
Bây giờ nhầu nhĩ như tương nấu mì

Ngày xưa lên ngựa là phi
Bây giờ nước kiệu cố đi gọi là
Ấy là kể chuyện trong nhà
Sang nhà hàng xóm vẫn là… ngà voi ???
st

Thi Huyen Nguyen

10 ông có đến 9 ông
Trong nhà thì chết lâm sàng
Ra ngoài thì vẫn rộn ràng như xưa
Lòng vả cũng như lòng sung
Nhìn thấy của lạ nó tưng lên liền
Già đầu, già tóc, già râu
Nhưng mà cái ấy nó đâu có già
Vợ là cơm nguội ở nhà
Nhưng là tô phở tái của ông láng giềng đấy ạ ������
P/S : Em góp chút thơ thẩn mong đừng ném đá em

Nguyễn ViệtĐỜI CHỈ MỘT LẦN
*****
Rồi có một ngày, Anh sẽ phải Già đi
Chim ngừng hót, và Bugi hết lửa
Chẳng ham vui, Cơm ăn ngày hai bữa
Pháo xác xơ, phơi bụng ngửa ven đồi

Rồi một ngày, ta có lỡ chạm môi
Nhớ khẽ thôi, vì Lợi Anh yếu lắm
Khi Già rồi, Anh cũng hơi kém Tắm
Chẳng thơm tho như lúc tuổi đang xuân

Và cả Em ngày đó cũng trái ngang
Mướp buông lơi, trên cái giàn ngấn mỡ
Mùi Trầu không, cay nồng trong hơi thở
Chính tên mình, cũng lúc nhớ lúc quên

Phấn son vào, Em cũng chẳng đẹp thêm
Chỉ làm đám cháu con ta khiếp đảm
Rãnh chân chim, sẽ chồng lên vệt nám
Khi giận hờn, nói nhảm mãi linh tinh

Rockét – Ngậm sâm, Anh vẫn cứ hụt hơi
Em có Bảo Xuân, Đám ruộng thời khô khốc
Ôi còn đâu, cuộc viễn chinh Quý Tộc
Mới nắm tay, đã muốn thở dốc kết bài

Ơi cái tuổi Già, chẳng bỏ sót một ai
Nên hãy vui đi, khi WIFI còn khỏe
Trời cho ta, chỉ một cuộc đời thôi nhé
Đừng ngồi buồn, nhìn tuổi trẻ bước qua.

Discover more from Vietnamese-American Conservative Alliance (VACA)

Subscribe now to keep reading and get access to the full archive.

Continue reading