| 1. Cô giáo Anh văn đang sửa bài thì thấy Lan đang ngắm mây trời. Chợt cô gọi lên sửa bài, đề bài như sau:
Ðiền vào chỗ trống: They are…. the bus.
Lan trả lời nhanh:
– Thưa cô là: They are eating the bus.
Cả lớp cười bể bụng.
Cô giáo lắc đầu chịu thua.
2. Bố kiểm tra vở của Tèo thì thấy rất nhiều điểm kém, bố hỏi:
– Sao con nhiều điểm kém vậy?
Tèo trả lời:
– Tại vì thằng ngồi gần con nó dốt quá…
3. Trên đường đi học về, thấy Hoàng yên lặng khác thường, Dũng ngạc nhiên:
– Sao bồ có vẻ thất thần vậy?
– Hôm nay tớ có kiểm tra, nhưng tớ phải nộp giấy trắng!
– Chắc là không học bài nên phải nộp giấy trắng chớ gì.
– Không đâu, hôm kia tớ mơ là nghe thầy nói ai cóp-pi sẽ bị zerô, còn ai bắt quả tang bạn mình quay cóp sẽ được thưởng 10 điểm Cho nên hôm qua tớ không thèm học bài, để hôm nay ngồi canh xem có ai quay không cho khỏe, nào ngờ…
| Lý lẽ học trò |
| Trong giờ hóa học, để giải thích cho hiện tượng oxy hóa, cô giáo hỏi Tèo:
– Em hãy cho biết nếu chúng ta ném một thỏi sắt ra ngoài đường, sau một tuần thỏi sắt sẽ ra sao?
– Dạ, nó sẽ biến mất ạ.
Cô giáo ngạc nhiên hỏi:
– Tại sao vậy?
– Dạ, tại vì mấy người ve chai họ lượm liền chứ sao ạ.
Cô giáo: ?!
***
– Người xưa nói: “Đánh kẻ chạy đi, không ai đánh người chạy lại”. – Cô giáo dạy
Trò:
– Thưa cô, sao người xưa ngốc thế! Chạy lại mà không đánh thì chạy mất làm sao mà đánh?
Cô giáo: ???
| Oai nhất
|
Hai cậu học sinh tiểu học cho rằng chỉ có bố mình là người oai nhất. An nói : “Bố tớ là thuyền trưởng. Tất cả mọi người trên tàu đều phải nghe lời bố tớ chỉ huy. Bố tớ là người oai nhất”.
Sơn cũng không chịu thua:
– Chẳng ghê gớm gì nếu so với bố tớ. Những người phải nghe lời bố tớ còn nhiều gấp vạn thế cơ. Từ bộ trưởng, thứ trưởng tới giám đốc, hễ bố tớ bảo ngồi là lập tức phải ngồi, bảo cúi xuống là lập tức phải cúi, bảo quay sang bên nào là quay sang bên đó, cứ làm răm rắp ấy chứ.
– Thế bố cậu làm gì vậy?
– Bố mình làm thợ cắt tóc.
***
Con hỏi cha :
Con: Tại sao đầu của cha không có tóc?
Cha: Vì cha hoạt động về trí óc, da đầu rung rinh nên tóc không mọc được.
Con: Bây giờ thì con hiểu vì sao mà miệng mẹ không có râu.
Cha (nói thầm): Ừ. |
|
|