Vũ Linh – Cộng đồng Việt và chính trị Mỹ & Tin Tức – 7/10/2023 & Freedom Fightero

Bình Luận của VŨ LINH

Bài 302

CỘNG ĐỒNG VIỆT VÀ CHÍNH TRỊ MỸ

Năm 1975 là năm cả trăm ngàn người Việt được nhận vào tị nạn ở Mỹ. Tính ra người Việt đã bắt đầu sinh sống và nhận nơi này là quê hương thứ hai đã xấp xỉ gần nửa thế kỷ. Thế nhưng, có thể nói tuyệt đại đa số dân tị nạn vẫn rất thờ ơ với chính trị Mỹ, ít nhất là cho tới thời Obama và Trump.

Số dân Mỹ gốc Việt có tên tuổi lớn, trách nhiệm lớn trên đất Mỹ, gần như là con số không.

Cộng đồng Việt không thành công?

Dân Cuba cũng không khác mấy dân Việt tị nạn: cũng chạy trốn CS, qua Mỹ sống. Phần lớn họ chạy qua Mỹ dưới thời TT Kennedy, đầu thập niên 1960, trước cộng đồng Việt khoảng 15 năm. Nửa thế kỷ sau, trong cuộc bầu cử TT năm 2016, đã có hai ứng cử viên TT rất nặng ký vào chung kết trong đảng CH là dân gốc Cuba: đó là hai thượng nghị sĩ Ted Cruz của Texas và Marco Rubio của Florida. Năm nay, cũng đã có ông Cuba thị trưởng Miami ra tranh cử TT, tuy đã rút lui. Chưa kể dân Cuba đã có nhiều người làm thống đốc, nghị sĩ, dân biểu cấp tiểu bang và cả liên bang. Cộng đồng tị nạn Việt cho đến nay, gần nửa thế kỷ sau, chưa có ai làm thống đốc hay thượng nghị sĩ liên bang, khoan nói tới ứng cử viên TT. Chỉ có 2 dân biểu liên bang đã hết làm là ông Joseph Cao Quang Ánh (một nhiệm kỳ, 2 năm) và bà Stephanie Murphy (Đặng Thị Ngọc Dung, 3 nhiệm kỳ, 6 năm). Ở cấp tiểu bang, số dân biểu đếm chưa hết một bàn tay.

Cộng đồng Mỹ gốc Ấn có khoảng hơn 4 triệu người, cứ cho là lớn gấp ba lần cộng đồng Việt. Vậy chứ họ đã có bà Kamala lên tới phó TT và có thể trở thành TT bất cứ lúc nào nếu cụ Biden quy tiên. Bên CH, có tới hai người gốc Ấn đang nổi đình nổi đám trong số các ứng cử viên TT. Các siêu doanh gia đã hay đang làm CEO cho những đại tập đoàn lớn nhất thế giới như Microsoft, Google, IBM, Pepsi, Twitter, MasterCard,… đều là dân gốc Ấn.

Cộng đồng VN thất bại? Không hẳn. Cộng đồng VN thành công rất lớn trong nhiều lãnh vực khác như kinh doanh, học đường và cả trong quân lực Mỹ với cả nửa tá tướng lãnh. Chính xác hơn, phải nói là dân Việt vẫn còn tương đối xa lạ với văn hóa chính trị Mỹ. Dân Cuba dù sao cũng có văn hóa gốc Âu Châu, gần với Mỹ hơn dân Việt ta, nên dễ hội nhập vào chính trị Mỹ hơn, và dễ leo cao hơn.

Ta cần tìm hiểu sâu hơn về ‘văn hóa chính trị’ Việt.

QUÁ TRÌNH SINH HOẠT CHÍNH TRỊ TRONG CỘNG ĐỒNG TỊ NẠN

Một điều hiển nhiên: cộng đồng tị nạn Việt tương đối ít tham gia vào chính trị Mỹ.

Nhiều người dửng dưng nói "Tôi không làm chính trị nên không muốn nghe hay bàn hay đọc về chuyện chính trị". Thật ra, những người này không hiểu rõ ‘chính trị’ là gì. Làm chính trị không nhất thiết phải là ra tranh cử chức vụ chính trị gì như thị trưởng hay ủy viên hội đồng gì đó. Khi một người lên một máy bay Pháp từ Hải Phòng để di cư vào Nam năm 1954, khi một người bước chân xuống một cái xuồng tại Phước Thành năm 1975, ra biển khơi tìm cách đi tị nạn ở Mỹ hay Âu Châu, Úc Châu, những người đó đã làm chính trị rồi. Chuyện đó gọi là đã ‘bỏ phiếu bằng chân’, chọn một thể chế chính trị khác chế độ VC để sống. Thậm chí, trong thời kỳ chiến tranh, khi người dân bỏ làng, chạy về khu do quân đội VNCH kiểm soát, họ cũng đã bỏ phiếu bằng chân rồi. Năm 75, một trong những lý do ta thua trận cũng là vì quá nhiều dân bỏ phiếu bằng chân, bỏ chạy khỏi những tỉnh, những vùng mà họ nghe tin là VC sẽ chiếm, đưa đến hỗn loạn trong các cuộc gọi là ‘tái phối trí quân lực’, rút lui khỏi Quân Đoàn II, Quân Đoàn I, khỏi Huế. Khi có những hành động đó, họ không phải là lấy một quyết định kinh tế, đi tìm chỗ kiếm tiền làm giàu, mà họ đã đi tìm chỗ sống, tìm chỗ có cuộc sống tự do, thoải mái hơn, an toàn hơn, có tương lai cho con cái hơn.

Với những người ý thức chính trị rõ ràng hơn, thì khi mới qua Mỹ, họ cũng gặp trở ngại vô cùng lớn lao, không cho phép họ dính dáng tới chính trị cho dù họ hiểu dính dáng vào chính trị Mỹ chính là bảo vệ quyền lợi sinh sống của họ, của gia đình họ, của cộng đồng. Trở ngại đó là tình trạng kinh tế cực kỳ khó khăn của những ngày đầu trong cuộc sống ti nạn, phải vật lộn với hai ba jobs, con cái còn chưa lo nổi, hơi đâu thắc mắc chuyện chính trị xa vời.

Thật ra, khi mới qua Mỹ, không phải cộng đồng hoàn toàn thờ ơ với chính trị. Cả chục, cả trăm hội đoàn Việt đã sinh xôi nẩy nở rất nhanh như những ngọn cỏ non chính trị, nhưng hầu hết những hoạt động khi đó chỉ nhằm mục đích bảo tồn văn hóa, tương thân tương trợ giúp đỡ lẫn nhau, cũng như củng cố tinh thần chống cộng, chưa ai nghĩ đến chuyện tham gia vào chính trị Mỹ.

Cái tinh thần dấn thân chính trị có thời đã bộc phát, mà bộc phát với sức mạnh chưa từng thấy trong lịch sử Việt, khi nổi lên lực lượng kháng chiến có mục đích giải phóng VN khỏi tay VC của phó đề đốc Hoàng Cơ Minh.

Cả vạn người tị nạn, trong đó không ít cụ ông, cụ bà, cả thanh niên trai tráng khi đó đã cắn răng đi làm hai ba jobs để có tiền yểm trợ cho cuộc kháng chiến, trong khi hiểu rất rõ mình đang làm gì, cũng như thấy rất rõ những khó khăn trần ai của cuộc chiến 9 thua 1 thắng, có thể khiến mình tiền mất tật mang, mà chẳng ai thắc mắc chuyện bị lừa gạt hay ép buộc gì. Ông HCM thất bại. Thất bại vì cuộc chiến quá lớn, quá khó khăn, vượt quá xa giới hạn khả năng và phương tiện của Mặt Trận. Bạc triệu có thu được từ đám dân tị nạn khố rách áo ôm cũng vẫn là muỗi đốt gỗ, chưa đủ để đấm mõm mấy ông tướng Thái, khoan nói tới chuyện mua súng đạn, thực phẩm, thuốc men cho kháng chiến quân. Nhưng thất bại không biến ông HCM và những chiến sĩ của Mặt Trận thành đám ‘thảo khấu’ chỉ làm chuyện bịp lừa thiên hạ, lấy tiền bỏ túi. Kẻ này chưa từng thấy trong lịch sử nhân loại có người nào lấy mạng mình ra để lừa thiên hạ lấy ít tiền mà chết dĩ nhiên không mang theo được, cũng chẳng dùng tiền để xây lăng như Tần Thủy Hoàng. Trong cái nhìn của kẻ này, ông Hoàng Cơ Minh không thành công nhưng đã thành nhân, không khi nào là thảo khấu. Như các cụ ta đã nói, núi cao không phải là trở ngại, mà trở ngại chính là việc nhìn thấy núi cao rồi vặn vẹo kiếm lý do ngồi khoanh tay bàn ra, chờ người ta thất bại để reo mừng, "Thấy chưa? Đã bảo mà…". Ông HCM đã theo gương Nguyễn Thái Học, Lê Lợi, Đề Thám,… chẳng cân nhắc "Thời cơ đã đến chưa? Ta đã đủ sức chưa?", thấy chuyện phải làm là làm thôi.

Sự thật lịch sử vẫn là chuyện Mật Trận HCM khi đó đã đáp ứng đúng ước vọng của 90% những người Việt tị nạn CS trên khắp thế giới, và ông HCM đã đi vào lịch sử như một người đã hy sinh cho đất nước và dân tộc. Những người đã nằm xuống như ông HCM, ông Lê Hồng, cùng cả trăm chiến hữu, và anh Trần Văn Bá, hay ngay cả những người chưa nằm xuống, chỉ thất bại như ông Võ Đại Tôn, trong con mắt kẻ này luôn luôn là những người đáng tâm phục khẩu phục, vì đã dám chống cộng bằng chính mạng sống của mình trong khi -không dám nói ai khác- kẻ này chỉ dám chống cộng qua computer trong phòng lạnh an toàn ở Mỹ. Nếu ông HCM chỉ lo chống cộng bằng miệng như kẻ này, giờ này chắc vẫn còn sống, biết đâu đã thành triệu phú, chủ công ty sơn, ngày ngày vẫn bận tung emails chửi VC, thay vì bỏ mạng, mất xác trong rừng rậm Lào?

Người nào muốn chửi tôi là ngu đần, hết bị Trump lừa, đến ‘thảo khấu’ gạt, thì cũng đành chịu thôi, kẻ này không dám tranh cãi với ai hết. Xin ghi nhận, ở đây, tôi chỉ bàn về sự hy sinh của tướng HCM và cả trăm chiến hữu của ông, không bàn đến những chuyện khác của Mặt Trận HCM hay Việt Tân sau khi ông HCM đã hy sinh. [Thành thật khai báo, khi đó kẻ này cũng đã tham gia làm đoàn viên Mặt Trận, đóng góp tiền cho MT đều đặn cũng như tổ chức ca nhạc lấy tiền yểm trợ ông HCM;
sau khi Mặt Trận phân hóa, chia làm hai thì đã rút ra, không theo bên
nào hết, không biết Việt Tân là gì, chưa bao giờ ủng hộ cũng chưa khi
nào chống
].

Ngoài Mặt Trận HCM ra, thì phải thẳng thắn nhìn nhận sinh hoạt chính trị trong cộng đồng Việt đáng nản hơn đáng trách. Phần lớn lo tranh cãi, bôi bác lẫn nhau, hay chia nhau chức vụ hữu danh vô thực. Xin miễn bàn thêm.

CHÍNH TRỊ MỸ KHÔNG THÍCH HỢP VỚI VĂN HÓA VIỆT

Trở lại chính trị Mỹ, có điều phải nói ngay là cách chính trị Mỹ vận hành rất xa lạ với văn hóa Việt và dân Việt tị nạn.

Trước hết, phải nói ngay, chính trị Mỹ dựa trên nguyên tắc ‘người dân quyết định mọi chuyện qua việc bầu những người lấy quyết định thay cho họ’, như các tổng thống, thống đốc, nghị sĩ, dân biểu, thị trưởng,… Người dân chỉ có thể bầu những người đó trong hai điều kiện:

– Thứ nhất việc tuyển chọn người có quyền lấy quyết định cho mình đòi hỏi một sự hiểu biết rõ ràng đâu là quyền lợi của mình, ai là người có khả năng bảo vệ cái quyền lợi đó cho mình, đảng nào tranh đấu cho các quan điểm của mình. Nghĩa là đòi hỏi một trình độ ý thức chính trị, hay dân trí tương đối khá cao.

– Thứ nhì, những người muốn được tuyển chọn bắt buộc phải thuyết phục được người khác tin tưởng mình. Từ đó, bắt buộc họ phải đấm ngực khoe tài, cùng lúc với việc hứa hẹn đủ kiểu, cho dù hứa trăng hẹn biển những chuyện chắc chắn không làm được.

Cả hai điểm đều không thích hợp với cộng đồng Việt, với văn hóa Việt.

Dân Việt đến tị nạn đất Mỹ, ngôn ngữ không rành, văn hóa khác biệt, lịch sử Mỹ mù tịt ngoài vài dữ kiện tối thiểu phải biết để thi đậu vào công dân Mỹ,… làm sao đòi hỏi họ có đủ trình độ dân trí để tích cực tham gia vào chính trị Mỹ, biết rõ đâu là quyền lợi của mình, phải bầu cho ai, cho đảng nào? Đã vậy, văn hóa Việt nói riêng hay văn hóa Á Đông nói chung, lấy tính khiêm tốn làm nền tảng, làm sao đòi hỏi các chính khách Việt ra đấm ngực ầm ầm, bốc phét, nổ sảng về cá nhân mình trong khi hứa cuội đủ chuyện? Cho dù có người dám đấm ngực nổ sảng, thì cộng đồng cũng phản ứng không thuận lợi chút nào, trái lại, còn chê bai họ thiếu tư cách.

Đi xa hơn nữa, người Việt thật sự chưa có một khái niệm rõ rệt, chưa hiểu rõ bản chất của tự do tư tưởng, chưa chấp nhận có thể có người khác, khác ý mình mà không phải là cuồng, là ngu đần, là bựa, và đặc biệt là… VC. Trong cộng đồng ta có cái ‘mốt’ rất thời thượng, hễ không ưa ai thì tặng cho người đó cái nón cối ngay, bất cần biết người đó là ai, quá trình ra sao. Ở đâu cũng có VC, VC tại Cali nhiều hơn cát bãi biển Huntington. Cả Vũ Linh này cũng đã bị tố cáo là "cây viết mướn của VC". VC thật, nhục mạ cờ vàng, coi như miếng vải dùng để "hốt c… chó", công khai phổ biến trên các diễn đàn mà các chủ diễn đàn vô trách nhiệm cho đăng hết nhân danh tự do ngôn luận trong khi không một hội đoàn, một đảng nào nhúc nhích hay lên tiếng.

Cái mỉa mai lớn là ai cũng nói tôi trốn chạy CS để chọn tự do, nhưng phần lớn vẫn không chấp nhận cho người khác mình có tự do vì hiểu tự do chỉ là tự do cho một mình mình thôi, người khác ý không có quyền tự do khác ý. Dân Việt qua lịch sử cả ngàn năm đô hộ Tầu, cả trăm năm đô hộ Pháp, cả mấy chục năm sống trong chiến tranh một mất một còn, chưa bao giờ có tự do, chưa bao giờ biết tự do là gì, nhất là tự do tư tưởng, tự do nghĩ khác người khác. Nhiều người thậm chí còn hiểu tự do có nghĩa là tự do bôi bác, chửi bới, sỉ vả người khác ý với mình, và không cho họ cái tự do chửi bới lung tung chỉ có thể là độc tài CS.

NHỮNG HIỂU SAI VỀ CHÍNH ĐẢNG MỸ

Nhìn vào chính trường Mỹ, tất nhiên ai cũng thấy có hai chính đảng. Nghĩa là nếu có hoạt động chính trị, thì cũng chỉ có thể hoạt động trong khuôn khổ của một trong hai chính đảng đó. Dân tị nạn ta nghĩ gì về hai chính đảng đó?

Nếu có thể tóm gọn ngắn nhất thì trong con mắt của dân tị nạn ta, đảng DC là đảng của trợ cấp, của dân nghèo, của dân da mầu, trong khi đảng CH là đảng chống cộng, nhưng cũng là đảng của cắt trợ cấp, của đám nhà giàu da trắng.

Cả hai khái niệm thô thiển đó đều sai, chỉ dựa trên những huyền thoại mà báo chí Mỹ cũng như truyền thông vẹt tị nạn đã nhồi sọ.

Trợ cấp là cái gì đã thành một thứ định chế bất di bất dịch không phải của riêng một đảng nào hết. Phần lớn các trợ cấp đã do các TT DC ban hành, chẳng hạn như Qũy An Ninh Xã Hội do TT DC Roosevelt ban hành cách đây gần cả trăm năm, hay bảo hiểm người già Medicare hay bảo hiểm người nghèo Medicaid, do ông DC Johnson ban hành. Nhưng đảng DC khi đó khác rất xa đảng DC ngày nay. Hơn nữa những luật đó đã không bao giờ ra đời được nếu không có phiếu tức là hậu thuẫn của đảng CH. Gần đây hơn, các cụ mua thuốc không trả tiền trong chương trình Medicare Part D, đó chính là quà của ông CH Bush con, chứ không phải ông DC Clinton hay Obama.

Vấn nạn lớn nhất của trợ cấp là các quỹ trợ cấp lớn như quỹ an sinh xã hội, hay quỹ tiền già, và những quỹ Medicare, Medicaid, đều bị đe dọa hết tiền trong vài năm hay một hai chục năm, nhưng chẳng có một chính khách DC hay CH nào dám hó hé bàn đến những biện pháp thắt lưng buộc bụng, giảm trợ cấp để giúp những quỹ này sống lâu hơn.

Trong khi đó, nói đảng CH là đảng chống cộng cũng sai. Đảng nào thì cũng lo cho quyền lợi nước Mỹ, do đó, chống cộng hay không, đến mức nào, cũng tùy nhu cầu, tùy quyền lợi, tùy thời điểm thôi. Khi TT Johnson của DC tung nửa triệu lính vào miền Nam, không ai có thể nói ông ta không chống cộng. Ngược lại, khi TT Nixon của CH rút nửa triệu quân về Mỹ, không ai có thể nói ông chống cộng tới cùng.

Muốn đánh giá hai chính đảng Mỹ để biết nên ủng hộ đảng nào, thì phải đứng xa xa nhìn vào đường hướng chung, chứ không thể nhìn vào MỘT yếu tố như trợ cấp hay chống cộng.

Nhìn chung thì hiển nhiên,

– Đảng DC là đảng có khuynh hướng gọi là cấp tiến, nôm na ra là thiên tả, thiên về đường lối xã hội chủ nghĩa hơn, coi vai trò Nhà Nước quan trọng hơn, do đó phải tăng thuế, tăng luật lệ kiểm soát dân, tăng vai trò của Nhà Nước Vú Em, chẳng những chỉ đạo chính trị, xã hội, văn hóa, giáo dục,…, chỉ đạo trong chiều hướng thay đổi theo xu thế thời thượng, mà còn lo cho dân từ ngày còn nằm trong nôi tới ngày nằm trong quan tài. Những công chức ngày ngày sáng vác ô đi, chiều mang cặp về, cả ngày ngủ gật trên bàn giấy chồng chất giấy tờ hành chánh, đó chính là những thiên thần cứu dân độ thế của đảng DC.

– Đảng CH là đảng có khuynh hướng bảo thủ, tức là duy trì và bảo vệ những giá trị cổ truyền trong chính trị, xã hội, văn hóa và tôn giáo. Cũng là đảng chủ trương tôn trọng tự do cá nhân nhiều hơn, với vai trò của Nhà Nước giảm xuống mức tối thiểu để tránh lạm dụng hay bất công quá đáng thôi, đưa đến khả năng giảm thuế cho tất cả.

Điểm quan trọng nhất trong khác biệt giữa hai đảng là vấn đề gọi là công bằng xã hội. Đảng DC đại khái muốn chia cái bánh đang có cho đồng đều hơn cho cả thiên hạ, không khác mấy đảng CS Tầu và Việt chủ trương cả nước bình đẳng trước chén bo bo, trong khi đảng CH chủ trương làm cho cái bánh lớn ra thì tất nhiên phần mỗi người đều lớn ra, tuy lớn ra không đồng đều. Chính sách nào hữu hiệu hơn? Chỉ cần nhìn vào hai chuyện: không có chế độ CS nào còn tồn tại, và cả khối Âu Châu xã nghĩa tuột hậu so với những nhẩy vọt của Mỹ. Đám dân tị nạn chúng ta chỉ cần nhìn xem tị nạn ở Mỹ bây giờ nói chung khá hơn hay tị nạn ở Pháp ăn nên làm ra hơn?

TRUYỀN THÔNG

Một điều tôi tin tưởng 100% là việc chúng ta ‘mất nước’ một phần là do những xuyên tạc của truyền thông loa phường thiên tả đã bóp méo cuộc chiến, hoàn toàn có lợi cho VC và hại cho ta, khiến đa số dân Mỹ hiểu lầm về chính nghĩa và tinh thần chiến đấu của quân dân miền Nam, không còn thấy có lý do gì phải tốn tiền, mất mạng cả vạn thanh niên, để bảo vệ một nước mà dân nước đó thật không đáng được bảo vệ nếu đúng theo mô tả của đám truyền thông thân cộng. Những hiểu lầm của dân Mỹ đã giúp cho những chính khách thời cơ như thượng nghị sĩ Joe Biden vin vào chiêu bài chống chiến tranh để vào quốc hội, biểu quyết chống viện trợ súng đạn cho lính VNCH, chống cấp tiền cứu giúp dân tị nạn Việt vào Mỹ định cư. Truyền thông thiên tả của Mỹ, tất nhiên có khuynh hướng ‘thông cảm’, biện bạch cho VC, đã là thủ phạm lớn nhất khiến chúng ta mất nước, việc này, không một người Việt tị nạn nào có thể quên và tha thứ được nếu còn tự trọng, không vì đồng tiền trợ cấp, không vì mua được một căn nhà ở Fountain Valley hay Sugar Land mà lú.

Với cá nhân kẻ này, công lớn nhất của ông Trump là đã vạch bộ mặt phe đảng một chiều của đám truyền thông loa phường thiên tả đó cho cả nước Mỹ và cả thế giới thấy. Hy vọng khi họ thấy được bộ mặt một chiều của truyền thông loa phường, thì họ cũng hiểu phần nào đám truyền thông đó cũng đã từng phe đảng, xuyên tạc cuộc chiến của chúng ta như thế nào. Cho dù ông Trump không giúp ta lấy lại nước được, thì ít ra ông Trump cũng đã giúp dân Mỹ thấy được cái thiên vị thô bạo của truyền thông, để rồi họ có thể nhìn đám tị nạn chúng ta khác với hình ảnh mà New York Times hay Washington Post đã mô tả trong thời chiến tranh, không đĩ điếm thì cũng là ăn mày hay thổ phỉ trộm cướp.

CỘNG ĐỒNG VIỆT CÓ TIẾNG NÓI KHÔNG?

Đám truyền thông vẹt trên SBTN đã từng phán tiếng nói của cộng đồng Việt tị nạn cân nặng đúng zero ký lô. Hiểu biết nông cạn như vậy cũng đòi làm truyền thông.

Thực tế là trong thể chế chính trị Mỹ mà ta biết, luôn luôn có tiếng nói của tất cả mọi khối dân, cho dù tiếng nới đó lớn hay nhỏ cũng tùy thuộc nhiều yếu tố. Đặc biệt là tùy thuộc cấp liên bang, tiểu bang, hay địa phương.

Cấp liên bang

Ở cấp liên bang, người dân Mỹ trong đó có dân Việt tị nạn, có tiếng nói trong việc bầu TT, nghị sĩ và dân biểu liên bang.

Trong thực tế, TT Mỹ được bầu theo kiểu cử tri đoàn đại diện cho từng tiểu bang, để bảo đảm các tiểu bang nhỏ, và đi xa hơn, các khối dân thiểu số trong các tiểu bang vẫn có tiếng nói. Có thể tiếng nói của dân Việt tị nạn không có hậu quả đáng kể tại các tiểu bang như Cali, Texas, nhưng tại những tiểu bang then chốt và xôi đậu khi sai biệt giữa người thắng, người thua chỉ là một hai chục ngàn phiếu, như tại Georgia, Arizona, Michigan, Wisconsin, trong cuộc bầu năm 2020, thì tất nhiên, lá phiếu của vài ngàn dân Việt tị nạn không thể coi thường. Không cần nhìn sâu hơn, chỉ cần biết ông Bush con đã đắc cử TT vì hơn ông Gore có trên 500 phiếu tại tiểu bang Florida. SBTN không nhìn thấy chuyện này, có lẽ nên đóng cửa hay chuyển qua thành đài chuyên phổ biến tuồng cải lương hay nhạc chèo cổ thì tốt hơn.

Đảng DC và vài con vẹt tị nạn mù mờ chẳng hiểu ất giáp gì ngoài việc nhai lại tuyên truyền của phe cấp tiến, hô hào bỏ phương thức bầu cử gián tiếp này, mà không hiểu thể thức này đã cố tình được các Cha Già lập quốc chế ra để bảo đảm tiếng nói của thiểu số có … ký lô. Đám truyền thông vẹt không ý thức được việc bỏ thủ tục bầu gián tiếp này để thay thế bằng phổ thông đầu phiếu trên cả nước, ai có nhiều phiếu thì thắng cử, thì tiếng nói của dân Việt tị nạn quả đúng là… zero ký lô thật khi số dân tị nạn đi bầu may ra chỉ là 0,1% tổng số cử tri Mỹ đi bầu.

Cũng ở cấp liên bang, dân Việt tị nạn cũng có thể có tiếng nói qua việc bầu hai thượng nghị sĩ và cả lô dân biểu đại diện cho tiểu bang vào quốc hội liên bang. Thực tế mà nói, dân tị nạn ta rất đông tại Orange County quanh Los Angeles, và vài vùng như San Jose của bắc Cali, Sugar Land ở Houston,… đáng lẽ ra đã có thể bầu dân biểu liên bang gốc Việt trong các vùng này. Tiếc thay, chỉ vì ta chưa có đủ người có khả năng, và quan trọng hơn nữa, dân tị nạn ta chưa đủ đoàn kết để cùng nhau công kênh một người đại diện để có thể có tiếng nói bảo vệ quyền lợi chung. Cứ nhìn ông Hùng Cao chẳng hạn, ra tranh cử dân biểu, rồi bây giờ tranh cử thượng nghị sĩ, chưa chi thì đã có vài con vẹt coi việc tung hô Biden quan trọng hơn xa tình đồng hương, quyền lợi chung của người Việt tị nạn, đã nhắm mắt chửi rủa ngay, không chậm trễ.

Cấp tiểu bang và cấp địa phương

Hiển nhiên trong những tiểu bang đông dân Việt tị nạn như Cali, Texas, Virginia, Maryland, Washington State,…, chúng ta đúng ra đã có thể có tiếng nói nặng ký hơn bây giờ. Nhưng vẫn khó khăn cũ, thiếu người có khả năng và nhất là thiếu đoàn kết.

Phải nói, cộng đồng chúng ta rải rác đã có được một nhúm dân biểu tiểu bang, nhưng quá ít để có thể là một khối có tiếng nói mạnh. Một hay hai dân biểu trong hạ viện của vài ba tiểu bang tất nhiên chẳng làm được gì cho cộng đồng Việt tị nạn. Nhất là những người đó vì nhu cầu cần phiếu của dân địa phương Mỹ, nên coi quyền lợi của những khối dân lớn đó quan trọng gấp bội vài ngàn lá phiếu của dân đồng hương tị nạn. Bà Stephanie Murphy (Đặng Thị Ngọc Dung) của đảng DC trước đây không bao giờ đi vận động trong khối cử tri Việt, không bao giờ tranh đấu bất cứ chuyện gì cho cộng đồng Việt hay nói bất cứ một câu nào chống CSVN, chỉ lo đánh Trump để được đảng DC đưa vào Ủy Ban J-6 của hạ viện, truy tố Trump, làm cảnh, cho Ủy ban có vẻ màu mè, có một bà da vàng làm máy gật đầu trong ủy ban.

Ở một cấp thấp hơn là cấp địa phương như thành phố hay quận hạt -county, district-,thì cộng đồng ta có vẻ thành công hơn, như ở Cali đã có thị trưởng, thành viên nhiều hội đồng thành phố, khu học chính,… Gọi là thấp hơn không có nghĩa là ít quan trọng hơn, ít cần thiết hơn, trái lại, đây là những người mà quyết định có hậu quả ngay tức khắc trên cộng đồng dân tị nạn, do đó, không thể nói vai trò của họ không quan trọng. Cái đáng tiếc là so với số lượng dân cư, chúng ta đã có thể có một sự hiện diện lớn mạnh hơn nhiều, nếu cộng đồng biết đoàn kết hơn. Cái trở ngại lớn nhất của cộng đồng tị nạn ta vẫn là chuyện đoàn kết. Cứ nhìn vào những thị trưởng, thành viên hội đồng này nọ tại Bolsa đã hay đang bị đánh tàn bạo nhất bởi chính những người đồng hương thì thấy rõ. Người ta có câu "Một người Tầu thành công, cả họ xúm vào công kênh lên cao hơn; một người Việt thành công, cả họ xúm vào lôi chân xuống", có lẽ không sai lắm.

Nếu muốn có kết luận chính xác và cụ thể thì có thể nói cộng đồng ta đã có tham gia vào chính trị Mỹ, nhưng sự tham gia đó phải nhìn nhận là quá nhỏ, quá yếu, quá ít ảnh hưởng, và quá chia rẽ. Đúng ra, với hơn một triệu rưởi người, đặc biệt tập trung vào một vài địa phương, cộng đồng tị nạn ta đã phải có tiếng nói lớn hơn, mạnh hơn và có nhiều hậu quả tốt đẹp hơn, nhưng rất tiếc chuyện đó vẩn còn là ước mơ, chưa thành sự thật được, cho tới ngày cộng đồng ta đoàn kết hơn, đoàn kết bằng hành động chứ không chỉ hô hào bằng võ miệng, mà gần như tất cả các chính khách, các hội đoàn Việt đều làm từ gần nửa thế kỷ qua tại Mỹ. Truyền thông Việt ngữ, đúng ra đã có thể đóng vai trò hướng dẫn dư luận quan trọng và hữu hiệu hơn xa nếu thật sự chu toàn trách nhiệm, thay vì trình diện cộng đồng qua những tay bình loạn gia phe đảng lý luận một chiều lố bịch nhất.

VŨ LINH

Emoji

TIN TỨC – 7/10/2023

TIN TRANH CỬ

  • Thăm dò CH mới nhất sau tranh luận 2

Thăm dò mới nhất sau cuộc tranh luận trên TV lần thứ hai của phe CH, cho thấy ông Trump đã củng cố thêm hậu thuẫn. Trước tranh luận, trung bình hậu thuẫn của ông hơn hậu thuẫn của ông hạng nhì DeSantis trên dưới 40 điểm, bây giờ đã vọt lên hơn 50 điểm, cho dù ông không tham gia cả hai lần tranh luận. Cuộc tranh luận càng ngày càng mất ý nghĩa, tẻ nhạt, chẳng ai muốn coi. Sự thật quái lạ là bất kể các ứng cử viên tham dự cãi nhau chuyện gì, hùng biện tới đâu, cuối cùng thì người đại thắng vẫn là… ông thần Trump dù không có mặt.

Tranh luận tới, vào hạ tuần tháng 11 tại Miami, ông Trump đã cho biết ông cũng sẽ vẫn không tham gia. Chắc số ứng cử viên được tham gia sẽ giảm thêm một hai người. Với Trump hoàn toàn thống trị đảng CH, các ứng cử viên tranh đua nhau với hy vọng biết đâu vì lý do nào đó, ông Trump không ra tranh cử nữa, thì mình có dịp thay thế, nghĩa là họ chỉ tranh làm ứng cử viên dự phòng, nếu ông Trump ra tranh cử không có trở ngại hay đổi ý gì, thì tất cả chỉ là … công dã tràng. Ông Trump cũng đã nói rõ ông không có lý do gì rút lui và cũng sẽ không chọn phó TT trong số ứng cử viên đang chạy đua (có tin người có nhiều triển vọng nhất đứng chung liên danh với ông Trump là bà Kristi Noem, thống đốc South Dakota). Cho tới nay, ông Suarez đã rút lui, các ông Elder, Hurd, Hutchinson, Burgum, Christie chắc đang vận động… vợ, xin vợ cho phép tiếp tục tranh cử để khỏi phải ở nhà rửa chén.

  • Thăm dò Trump-Biden mới nhất

Theo tổng hợp của nhiều thăm dò, nếu cuộc bầu TT diễn ra ngay bây giờ, Trump sẽ hạ cụ Biden. Kể cũng lạ. ‘Cái tên lừa đảo’, đang ra hầu tòa, sắp sửa đi tù tới 700 năm mà vẫn hạ đương kim tông tông là sao nhỉ? Đa số dân Mỹ ngu? Hay đa số dân Mỹ sáng suốt không chấp nhận những tiểu xảo bẩn thỉu của Biden?


Kennedy có thể ra tranh cử độc lập

Tin sét đánh cho cụ Biden: ứng cử viên TT của đảng DC, ông Robert Kennedy có thể sẽ ra tranh cử với tư cách độc lập không đảng phái. Trong tư cách này, ông Kennedy không cần phải qua các cuộc bầu sơ bộ trong đảng DC, sẽ có quyền ghi danh tranh cử TT đầu tháng 11/2024, và tất nhiên sẽ lấy mất một số không nhỏ phiếu của cử tri đảng DC đáng lẽ dành cho Biden, có thể bảo đảm Trump sẽ thắng cử.

https://www.mediaite.com/politics/exclusive-robert-f-kennedy-jr-planning-to-announce-independent-run/

  • Ông Ramaswamy kêu gọi đảng CH giới hạn số ứng cử viên TT

Ứng cử viên TT của CH, ông Vivek Ramaswamy chính thức viết thư cho Ủy Ban Quốc Gia Cộng Hòa, kêu gọi thay đổi luật lệ tranh luận trên TV để thu hẹp lại số ứng cử viên TT của đảng CH. Theo ông, lý do là quá nhiều ứng cử viên vô hy vọng lên cãi nhau đã làm loãng không khí tranh cử và khiến cử tri không biết ai là ai, tranh đấu cho cái gì.

https://www.politico.com/news/2023/10/01/ramaswamy-campaign-number-candidates-gop-debate-00119398

TIN VỀ TRUMP

  • Trump hầu tòa

Tuần rồi từ thứ Hai, ông Trump đã phải ra hầu tòa về tội dân sự là lừa đảo các ngân hàng và hãng bảo hiểm khi ông phóng đại tài sản của ông. Khi bản tin này được viết thì tòa vẫn đang xử.

Cho đến nay, ông tòa đã ra hai phán quyết: 1) bịt miệng Trump, không cho Trump nói gì về vụ xử, và 2) đặt toàn bộ tài sản của Trump trong tiểu bang New York dưới quyền kiểm soát của tòa, nghĩa là Trump không được chuyển giao, mua, bán, sang nhượng gì nếu không xin phép và được phép của tòa. Trong tình trạng chính quyền Biden dùng tư pháp để đàn áp đối lập chính trị, các phán quyết của ông tòa New York không khiến ai ngạc nhiên. Trong khi ai cũng hiểu đó mới là những món điểm tâm. Còn nhiều biện pháp nữa.

Bà bộ trưởng Tư Pháp Letitia James đã ra tranh cử với lời hứa hẹn bằng mọi giá sẽ triệt tiêu cả họ nhà Trump, trong khi ông tòa thì trước khi phiên tòa mở màn đã khoe "Hãy chờ xem tôi xử lý Trump". Bản án đã được quyết định trước khi Trump bị truy tố và trước khi phiên tòa mở màn qua sự ‘hợp tác chặt chẽ’ giữa công tố và quan tòa. Đó là công lý của đảng DC dưới thời Biden.

Đây là một truy tố có thể nói quái lạ nhất lịch sử tư pháp thế giới. Việc định giá tài sản là việc làm hoàn toàn chủ quan, không có khoa học thực tế, không ai đúng ai sai, ai gian ai ngay. Ví dụ như tôi ước lượng căn nhà tôi trị giá 500.000 trong khi trên giấy thuế, căn nhà tôi chỉ trị giá có 200.000, và ngân hàng đánh giá 400.000 thì ở đây, ai gian, ai ngay? Tại sao tôi có thể đi tù hay bị tịch thu nhà nếu tôi khai nhà tôi trị giá cao hơn giá ấn định trên giấy thuế? Tại sao khi công tố hay quan tòa nói trị giá nhà của tôi là bao nhiêu thì đó tự nhiên biến thành trị giá luật định, nói khác là đi tù? Luật nào cho phép công tố và quan tòa ấn định trị giá nhà của tôi? Nếu như nhà của tôi được cơ quan thuế địa phương ước lượng trị giá là 200.000, mà tôi bán được 500.000, thì tôi có bị tội lừa đảo, bỏ túi bất hợp pháp 300.000, phải đi tù không? Bây giờ, tôi đi mua nhà, đòi chủ bán nhà phải cho tôi coi giấy tax assessment và chỉ trả giá đó, nếu chủ bán nhà đòi giá cao hơn, tôi có quyền đi kiện chủ bán nhà về tội lừa đảo không?

Kinh tế thị trường Mỹ dưới thời Biden cáo chung khi tất cả mọi giá cả đều phải theo không phải giá thị trường, mà phải theo giá ấn định bởi Nhà Nước qua một cơ quan thuế vụ hay qua một quan tòa, nói khác là lừa đảo, đi tù. Kinh tế thị trường với cái đuôi xã nghĩa của VC cũng chưa dám làm chuyện vô lý này.

Đi vào thực tế, vụ án này đang được giới tài chánh và luật pháp theo dõi rất kỹ vì sẽ đưa ra tiền lệ cực kỳ nguy hiểm là bất cứ công tố nào cũng có thể truy tố bất cứ ai họ muốn, chỉ cần họ nói can phạm phóng đại trị giá tài sản là xong.

Một con vẹt tị nạn già tại Houston hô hoán "Trump ra tòa vì khai khống tài sản, thu lợi bất chính". Câu hỏi cho con vẹt già này: khai khống là khai gì? Không có mà khai có sao? Bá Láp, Trump bị truy tố vì khai tài sản trị giá lớn hơn trị giá mà công tố James và quan tòa Engoron ước lượng, chứ không phải không có mà khai có. Còn thu lợi? Thu lợi gì? Nói rõ ra đi. Hay là chỉ biết chửi… khống?

Chuyên ngoài lề: ông quan toà Engoron mở màn phiên xử bằng cách cười toe toét cho báo chí chụp hình, vi phạm thủ tục nghiêm chỉnh của tòa án. Đã vậy, còn tuyên bố "các bạn hãy chờ xem tôi xử lý Trump" ("Wait to see how I handle Trump"), rồi cười lớn.

  • Tin của CNN: Chuyên gia bất động sản không đồng ý với quan tòa

Hầu hết các chuyên gia về bất động sản không đồng ý với quyết định của quan tòa Engoron khi ông này truy tố Trump về tội lừa đảo khi phóng đại trị giá tài sản của mình.

Theo quan tòa, trị giá dinh Mar-a-Lago theo cách tính thuế địa ốc -tax assessment-, chỉ đáng giá có 18 tới 26 triệu đô, do đó khi Trump ước lượng giá tới hơn 600 triệu đô thì đã phạm tôi gian trá, lừa đảo. Theo các chuyên ga địa ốc, cả nước biết trị giá theo thuế địa ốc luôn luôn thấp hơn giá trị trường hay giá bán. Tất cả những ai đang sở hữu nhà đều biết chuyện này. Hơn nữa, ước lượng giá để đánh thuế là dựa trên trị giá Mar-a- Lago như một tư gia -residence- trong khi Mar-a-Lago đúng ra là một hội quán -club- mang tính là di tích lịch sử của Florida, không thể được định giá một cách bình thường. Câu hỏi cho ông tòa Engoron: nếu ông cho là Trump đã phóng đại giá quá đáng thì theo ông Engoron, Trump đã phóng đại bao nhiêu? Dựa trên thước đo ‘khoa học’ nào? Hay chỉ là dựa trên ước lượng chủ quan của ông tòa? Nếu vậy thì luật pháp Mỹ hoàn toàn dựa theo ý kiến chủ quan của quan tòa sao?

Câu hỏi mà kẻ này thắc mắc, mà cho đến nay vẫn chưa thấy ai trả lời: Trump phóng đại tài sản thì sao? Được lợi gì? Để mượn được nhiều tiền hơn? Thứ nhất, vay mượn được bao nhiêu, không ngân hàng nào nhắm mắt cho vay dựa trên giá tài sản do người vay đưa ra hết. Thứ nhì, ngân hàng Đức Deustche Bank cho vay đã thu lại đầy đủ tiền cho vay, cả lãi lẫn vốn, càng cho vay nhiều, càng ăn lãi nhiều, chẳng khiếu nại chuyện gì, sao New York lại kiện? Trump lừa ai, chuyện gì?

Thật ra, những câu hỏi này vô nghĩa vì ở đây, câu chuyện chẳng liên quan gì đến chuyện luật pháp gì hết, chỉ là chuyện nặn ra cớ để công tố và quan tòa cùng nhau vồ Trump thôi.

https://edition.cnn.com/2023/10/03/business/trump-fraud-judge-mar-a-lago/index.html

  • TCPV từ chối thụ lý vụ kiện dựa trên TCA 14

Một anh tên là John Castro ghi tên ra tranh cử TT, đồng thời nại Tu Chánh Án 14 ra, đòi tòa án phải không cho Trump tranh cử. Bị thua kiện dĩ nhiên, anh ta kháng cáo, vẫn thua kiện. Lên tới Tối Cao Pháp Viện luôn. Ở đây các thẩm phán từ chối, không thụ lụ lý xử vụ này. Nghĩa là anh thua kiện ở cả ba cấp tòa.

Cụ vẹt tị nạn nào hy vọng TCA 14 sẽ cản được Trump, cứ tiếp tục hy vọng.

https://thehill.com/regulation/court-battles/4234067-supreme-court-declines-to-hear-long-shot-14th-amendment-challenge-to-disqualify-trump/

  • Cựu chánh văn phòng tố

Cựu chánh văn phòng của TT Trump, tướng John Kelly đã lên tiếng công khai bôi bác, chỉ trích Trump nhiều chuyện, đặc biệt là khinh thường quân nhân.

Như DĐTC đã bàn qua, cái khổ của ông Trump là đã chọn những người có tài, mà những người có tài thường là những người có cái tôi vĩ đại, rất tự cao tự đại, đụng vào là nổi đóa ngay. Tướng Kelly có tài, nhưng từ đó, cũng nhiều lần chống TT, bị cách chức. Chánh văn phòng mà cứ chống TT thì làm sao làm việc chung? Với cái tôi lớn như tướng Kelly, việc cách chức là đánh vào tự ái cá nhân qua mạnh, không thể chấp nhận được. Bây giờ, tướng Kelly gia nhập đám sỉ vả Trump nặng như Mitt Romney, Chris Christie,… Phải như ông Trump chọn những người vô tài, chỉ biết nịnh như Kamala, Buttigieg,… thì đâu nên nỗi.

https://thehill.com/homenews/administration/4235005-john-kelly-confirms-trumps-suckers-remark-about-war-dead/

TIN VỀ BIDEN

  • Hậu thuẫn của Biden tiếp tục… đỏ lòm

Theo trang Mạng Real Clear Politics, hậu thuẫn của Biden tiếp tục đỏ lòm, hay nói cách khác, tiếp tục chìm nghỉm vì tỷ lệ chống đối vẫn vượt xa tỷ lệ hậu thuẫn:


  • Biden run như cầy sấy

Lên tiếng về việc một liên danh DC-CH gọi là ‘No Labels’ -Không Nhãn Hiệu- có thể ra tranh cử TT, cụ Biden đã hoảng sợ, hù dọa liên danh này sẽ chỉ giúp Trump thắng thôi, do đó sẽ là một sai lầm lớn. Thượng nghị sĩ Joe Manchin và cựu TNS Joe Lieberman (từng đứng chung liên danh với PTT Al Gore chống Bush con-Cheney năm 2000) là hai người đều của đảng DC đang tích cực vận động cho ý kiến này.

Câu hỏi là tại sao liên danh do một nhóm chính khách của cả hai đảng DC và CH đưa ra lại không giúp Biden mà lại giúp Trump? Tại sao cử tri lại sẵn sàng bỏ Biden để bầu cho liên danh không tên mà lại không bỏ Trump?

https://www.foxnews.com/media/biden-calls-no-labels-presidential-bid-mistake-would-help-trump

  • Bình loạn gia cấp tiến kêu gọi Biden rút lui

Bình loạn cấp tiến nặng Bill Maher của HBO tuần qua đã lên tiếng ‘năn nỉ’ Biden nên rút lui để tránh mang lại đại họa cho đảng DC. Anh Maher nhắc lại trường hợp bà thẩm phán Tối Cao Pháp Viện Ruth Ginsburg đã nhất quyết không từ chức bất kể tuổi quá già, để rồi chết khi còn tại chức, giúp cho Trump bổ nhiệm thêm một thẩm phán bảo thủ, đưa đến đa số bảo thủ 6-3 ‘cực kỳ tai hại’ trong TCPV. Theo Maher, nếu Biden ra tranh cử, sẽ dâng Tòa Bạch Ốc cho Trump và đi vào lịch sử như một người tham quyền cố vị, không biết khi nào phải rút lui, để mang lại hậu quả tai hại nhất cho đảng DC và cho cả nước Mỹ.

Anh Maher nói thêm "Ai muốn nói gì thì nói về Trump, nhưng ông này không quên tên người này người kia". Trump coi vẫn rất hùng tráng trong khi Biden trông như bộ xương khô (nguyên văn "Trump looks robust, and Joe looks like his own skeletal remains"). Vẫn theo Maher, "năm tới, bắt buộc sẽ phải có tranh luận trực tiếp trên TV giữa Trump và Biden, và khi đó, tôi không nghĩ Biden sẽ coi được".

Maher khẩn khoản xin Biden rút lui, anh ta nói "Vâng công việc chưa hoàn tất, nhưng thực tế là công việc sẽ chẳng khi nào xong hết, xin cụ nhường chỗ cho người khác làm tiếp".

https://www.foxnews.com/media/maher-begs-biden-step-aside-predicting-trump-victory

TIN HẠ VIỆN

Một nhóm 8 dân biểu CH thân Trump, cầm đầu bởi DB Matt Gaetz, đã chủ động đòi biểu quyết về chức vụ chủ tịch hạ viện của DB Kevin McCarthy. Kết quả, nhóm dân biểu đó, cùng với tất cả các dân biểu DC đã biểu quyết truất phế ông McCarthy với tỷ lệ phiếu 216-210. Chuyện lạ lùng là chẳng những đây là lần đầu tiên trong lịch sử quốc hội Mỹ, chủ tịch hạ viện bị truất phế, mà quái lạ hơn cả, phe MAGA đã liên kết với phe DC hạ ông McCarthy.

Ông McCarthy bị nhóm cực hữu tố cáo đã quá yếu, sẵn sàng thỏa hiệp với Biden trong vụ điều đình về ngân sách, cụ thể là McCarthy đã phản bội lời cam kết sẽ không thỏa thuận với Biden trong vụ điều đình về ngân sách. Trong khi phe DC quá mừng có dịp tiếp tay gây rối trong hàng ngũ CH.

Việc ông McCarthy bị nhóm MAGA truất phế đã khiến nhiều người cho rằng ông Trump đã giựt giây sau lưng, tuy nhiên, ông Trump ngay sau đó, đã lên tiếng than vãn tại sao CH cứ lo đánh nhau mà không chú tâm cùng nhau đánh đảng DC.

Ngay sau đó, phe CH đã hấp tấp mở cuộc thảo luận trong hậu trường để chọn người thay thế, làm chủ tịch hạ viện. Ông McCarthy cho biết sẽ không ra tranh cử lại, sau khi ông lên tiếng công kích các đồng chí CH đã biểu quyết chống ông "không phải là bảo thủ, mà chỉ là những người hành động trong tức giận vô lý". Một vài dân biểu đã đề nghị ông Trump làm chủ tịch hạ viện! Nghe vô lý nhưng lại là chuyện hợp pháp vì các dân biểu trên nguyên tắc, có thể bầu bất cứ ai làm chủ tịch hạ viện, không nhất thiết phải là dân biểu hạ viện liên bang. Ông Trump cho biết ông sẵn sàng nhận làm chủ tịch trong một thời gian ngắn nếu cần để đoàn kết lại đảng CH, nhưng mặt khác, ông cũng tuyên bố ủng hộ DB Jim Jordan, chủ tịch Ủy Ban Tư Pháp làm chủ tịch.

Trong khi chờ đợi, DB Patrick McHenry của tiểu bang North Carolina đã được chỉ định làm quyền chủ tịch hạ viện. Theo thông lệ của hạ viện, chủ tịch bao giờ cũng đề cử sẵn một dân biểu khác có thể thay thế mình ngay lập tức, một cách tạm thời, nếu chủ tịch bất cứ vì lý do gì không làm chủ tịch nữa. Ông McCarthy trước đây đã chỉ định ông McHenry thay thế. Việc đầu tiên ông McHenry làm là đã ra lệnh bà Nancy Pelosi phải dọn ra khỏi văn phòng sang trọng dành cho cựu chủ tịch hạ viện ngay lập túc, để nhường chỗ cho DB McCarthy, tân… cựu chủ tịch!

https://www.foxnews.com/politics/here-are-republicans-sided-dems-oust-speaker-mccarthy

NHÀ NƯỚC KHÔNG ĐÓNG CỬA

Cả nước xôn xao tranh cãi hơn mổ bò về việc Nhà Nước có thể bị đóng cửa, sẽ là đại họa cho cả nước. Diễn Đàn này đã không loan tin gì vì đây vẫn chỉ là chuyện ruồi bu, đấm đá chính trị lắt nhắt của cả hai chính đảng, chẳng có hại gì ghê gớm. Từ thời TT Clinton tới giờ, nước Mỹ hầu như không có ngân sách dài hạn, mà chỉ toàn là ngân sách vá víu vài ngày, vài tháng,… là thỏa thuận ngắn hạn giữa hai đảng.

Bây giờ cũng khác, tranh cãi, chửi bới nhau ra trò, cuối cùng cũng đẻ ra một ngân sách tạm, cho 45 ngày. Để rồi sau đó, hai bên lại thượng đài, đấm đá nhau loạn xà ngầu, nhất là trong những ngày cao điểm của vận động tranh cử cho cuộc bầu cuối năm tới.

Điểm quan trọng nhất cần ghi nhận là cụ Biden đã thất bại: trong ngân sách tạm, không có một đồng viện trợ nào cho Ukraine như phe DC đòi hỏi.

LẠI ĐÌNH CÔNG

Hơn 75.000 nhân viên công ty quản lý bệnh viện và cung cấp dịch vụ y tế Kaiser Permanente đã đình công, đòi công ty thuê thêm nhân viên, vì họ đã bị làm việc quá sức vì công ty thiếu người, đồng thời cũng đòi tăng lương lên gần 25% trong vòng 4 năm.

Đây là đình công lớn nhất trong lịch sử ngành y tế. Dưới thời Biden, đình công lớn nhất lịch sử gần như là chuyện cơm bữa. Hiện cuộc đình công lớn nhất lịch sử trong ngành sản xuất xe hơi vẫn tiếp tục.

Ngoài nước thì đạt kỷ lúc đóng cửa tòa đại sứ tháo chau, trong nước thì đình công liên miên, trộm cướp hoành hành quy mô khắp nơi vì vật gia leo thang quá nhanh, đạo đức cả nước suy đồi, cá nhân TT thì lờ mờ lẩm cẩm, nói đâu lộn đó, đi đứng lò dò,… Biden lấy gì ra tranh cử lại? Những người bầu cho Biden, bầu vì thành quả nào? Vì lý do gì?

Kẻ này thật tình muốn đọc một bài tham luận nghiêm chỉnh và thuyết phục về lý do tại sao Biden cần và đáng được bầu lại, cụ vẹt nào có khả năng làm chuyện này, xin lên tiếng, Diễn Đàn Trái Chiều cam kết sẽ đang nguyên văn. Xin nhớ bàn về những thành quả tốt, đáng phục của Biden, đừng nhai lại những sỉ vả Trump cũ mèm, nhạt hơn nước lã.


https://www.foxbusiness.com/economy/75000-union-health-care-workers-kaiser-permanente-strik

ĐẢNG DÂN CHỦ THI HÀNH KỶ LUẬT SẮT CỦA MỘT ĐẢNG ĐỘC TÀI

Một dân biểu DC, lãnh đạo khối hội thảo DC -Democratic caucus- trong hạ viện liên bang, ông Dean Phillips, lên tiếng kêu gọi các chính khách của đảng DC nên tích cực hơn, tham gia nhẩy vào tranh cử TT chạy đua với Biden nhiều hơn.

Một tuần sau, ông dân biểu này đã bị áp lực nội bộ phải từ chức lãnh đạo nhóm này, nêu lý do ý kiến của ông bị hầu hết các đồng chí trong caucus chống đối, nên phải từ chức.

Trong khi đó thì đảng CH đang lo đánh nhau túi bụi. Một nhóm thiên hữu cực đoan, ủng hộ ông Trump do DB Matt Gaetz cầm đầu tìm cách truất phế DB Kevin McCarthy, chủ tịch CH của hạ viện, và thành công với sự hý hửng tiếp tay của toàn thể khối DC, trong khi một nhóm thân ông McCarthy tìm cách trục xuất ông Gaetz ra khỏi hạ viện.


Từ trái qua: ông Phillips, Gaetz, McCarthy

TƯ PHÁP PHE ĐẢNG

Real Clear Politics là trang mạng độc lập, không theo đảng nào, chuyên đăng lại những bài báo quan trọng của cả hai phe bảo thủ và cấp tiến. Mới đây, bộ phận điều tra của trang mạng này, có tên là Real Clear Investigation -RCI- đã có bài khui chuyện tư pháp phe đảng dưới thời Biden.

Theo điều tra của RCI, ông quan tòa tích cực nhất trong vụ truy lùng những người tham gia biểu tình bao vây quốc hội, cũng như truy tố, đòi kết án nặng nề nhất là công tố liên bang của Quận Columbia -US attorney, District of Columbia, ông Matthew Graves, chỉ là một bộ hạ thân tín nhất của Biden. Ông này đã truy tố hơn 1.100 người, trong đó hơn 200 đã bị lôi ra tòa, lãnh những bản án nặng nề chưa từng thấy. Vẫn theo RCI, ông Graves đã từng:

  • là cố vấn chính sách đối nội của Biden năm 2020 khi Biden tranh cử TT;
  • được Biden bổ nhiệm công tố liên bang, từ chối không cho phép ông Weiss truy tố Hunter Biden về tội trốn thuế;
  • truy tố và bắt đi tù hai phụ tá cao cấp của TT Trump là Steve Bannon và Peter Navarro;
  • hứa hẹn sẽ truy tố thêm ít nhất một ngàn người nữa dính dáng đến vụ biểu tình 6/1/2021.

Chuyện không có gì lạ với các công tố trong các tiểu bang hay vùng do DC kiểm soát, một khi ngành tư pháp Mỹ đã biến thành công cụ trấn áp đối lập của đảng nắm quyền DC. Chuyện đáng nói là bà vợ ông Graves cũng là một nhà hoạt động DC rất mạnh, gặp và thảo luận thường xuyên với bà đệ nhất phu nhân Jill Biden và bà phó TT Kamala, ngay trong Tòa Bạch Ốc, với tư cách chủ tịch Trung Tâm Quốc Gia Luật Phụ nữ -National Women’s Law Center- là tổ chức cực tả chú tâm vào các chính sách cấp tiến cực đoan như phá thai, cỗ võ cho phụ nữ da đen,… Cháu gái của bà Kamala là thành viên hội đồng quản trị NWLC. Tổ chức NWLC đang tích cực hợp tác với đảng DC và tổ chức truyền thông thiên tả Pro-Publica (là tổ chức đã tố cáo Mặt Trận Hoàng Cơ Minh giết các nhà báo VN tại Los Angeles), tìm đủ cách trục xuất thẩm phán Clarence Thomas ra khỏi Tối Cao Pháp Viện để Biden thay thế bằng một thẩm phán cấp tiến thân đảng DC.

https://www.realclearinvestigations.com/articles/2023/10/03/meet_the_activist_wife_who_networks_at_the_anti-maga_white_house_while_her_prosecutor_husband_works_to_throw_jan_6_offenders_in_jail_982766.html

CÁI CHẾT CỦA BÀ FEINSTEIN VÀ CÁC ĐỒN ĐÃI

Sau khi cụ bà TNS Diane Feinstein qua đời, thống đốc Cali là người được quyền bổ nhiệm một người tạm thay thế cho đến khi một thượng nghị sĩ được chính thức bầu trong kỳ bầu cuối năm 2024.

Có tin đồn đã nổ bùng ra là TĐ Newsom sẽ bổ nhiệm bà Kamala Harris vào ghế tạm này, để rồi sau đó, ai cũng biết bà chắc chắn sẽ đắc cử TNS chính thức. TĐ Newsom sẽ thay thế bà Kamala, ra cùng liên danh với Biden làm phó, nhưng sau đó Biden sẽ rút lui, và Newsom sẽ chính thức ra ứng cử TT, với nhiều hy vọng thắng cử hơn xa Biden. Sau khi trở thành TT, nếu trong Tối Cao Pháp Viện có chỗ trống do một thẩm phán từ chức (có thể là bà Sotomayor vì bệnh tiểu đường rất nặng) hay qua đời (có thể là ông Thomas vì quá già yếu), TT Newsom sẽ bổ nhiệm bà Kamala vào TCPV, ung dung ngồi trong đó tới mãn đời, thay vì chạy theo cái job TT mà không ai cho bà có đủ khả năng và hậu thuẫn.

Hiển nhiên, đảng DC đang loay hoay cố tìm cách thoát ra cái của nợ Biden-Kamala, sao cho đỡ mất mặt nhất. Và tin đồn này không hoàn toàn vô lý, trái lại, là lối thoát có thể nói tốt đẹp nhất cho đảng DC, cho Biden, cho Kamala, và cho Newsom. Chỉ là tin xấu cho đảng CH.

Dĩ nhiên đây chỉ là tin đồn nghe cho vui, chứ chẳng bao giờ có chuyện phó TT chịu xuống chức làm thượng nghị sĩ.

Sự thật là TĐ Newsom đã bổ nhiệm một bà da đen chưa bao giờ biết chính trị là gì, tuy cả đời lo tranh đấu cho phá thai tự do thả giàn là bà Laphonza Butler, chủ tịch tổ chức cổ võ phá thai Emily’s List. Bà này là dân đồng tính, có ‘vợ’ và sống ở Maryland, nhưng ngay sau khi được bổ nhiệm đã cho biết sẽ dọn nhà qua Cali. Bà này có nhà nghỉ hè ở Cali nhưng không bao giờ ở Cali, thế mà được bổ nhiệm làm một trong hai thượng nghị sĩ đại diện cho cả tiểu bang đấy. Lựa một bà đen, đồng tính, chuyên gia cổ võ phá thai, mù tịt chính trị, ở bên kia nước Mỹ, làm đại diện chính trị cho Cali tuốt bên kia xứ, một hành động tiêu biểu của đảng DC thời Biden.

Dân Biểu CH Darrell Issa đã viết thư chính thức gửi TĐ Newsom, và các lãnh tụ DC và CH trong thượng viện yêu cầu giải thích việc này có vi phạm luật gì hay Hiến Pháp không? Hỏi cho có thôi, chứ có vi phạm luật gì cũng chẳng sao vì đảng DC luôn luôn ngồi xổm trên đầu luật pháp từ lâu rồi. So what?

Thứ nhất đàn bà, thứ nhì da đen, thứ ba đồng tính, đó là ba tiêu chuẩn quan trọng định nghĩa ‘nhân tài’ của đảng DC hiện nay. Bà Butler hội đủ ba điều kiện quan trọng nhất này. Kinh nghiệm và khả năng? Ai cần biết?


Bà Laphonsa Butler

https://tippinsights.com/feinsteins-passing-elevates-newsom-to-the-pinnacle-of-democratic-power/?ref=tippinsights-newsletter

TIN VẤN MỸ

– Cựu TT Clinton lên tiếng về nạn di dân lậu, cho rằng dân Mỹ ham vui không chịu đẻ nên nước Mỹ cần di dân vào làm việc, mà theo ông Clinton, đó chính là sự thật cần nhìn nhận [xin lỗi nhưng kẻ này không tin, mà
cho rằng đảng DC muốn di dân vào càng nhiều càng tốt để thay thế khối cử
tri da trắng đang bỏ đảng DC chạy qua CH]. Tuy nhiên, ông Clinton kêu gọi chính quyền Biden cũng như chính quyền các tiểu bang cần bắt đám di dân đi làm, đóng thuế đầy đủ ngay, cho dù chưa được chính thức nhận vào Mỹ, chứ Nhà Nước không thể tiếp tục nuôi họ ăn không ngồi rồi tháng này qua năm khác. Ông Clinton đả kích luật gọi là ‘Right to Shelter’ của tiểu bang New York, bắt Nhà Nước phải nuôi tất cả những di dân lậu hay những người vô gia cư, ăn không ngồi rồi.

– Bộ trưởng Alejandro Mayorkas, cuối cùng cũng đành nhìn nhận cần phải tiếp tục xây tường biên giới của Trump tại Texas mới chặn được nạn di dân lậu tràn vào Mỹ quá nhiều. Chính sách mở toang cửa biên giới đã đưa đến những hậu quả quá tai hại, ngay cả cho các tiểu bang DC nặng như New York, Illinois, District of Columbia (một phần do chính sách cho xe buýt chở cả ngàn di dân lậu lên đó của thống đốc Texas), khiến Biden bị áp lực phải kéo thắng. Ông Mayorkas cho biệt Biden đã kỹ sắc lệnh tạm ngưng thi hành đâu 26 luật lệ nhỏ

Discover more from Vietnamese-American Conservative Alliance (VACA)

Subscribe now to keep reading and get access to the full archive.

Continue reading