Cô bồ già

Sắp Năm Mới Nhái Thơ Vũ Đình Liên
Tạo Một Nụ Cười “Buồn” Cuối Năm Con “Mèo”
Tặng Quý Cụ YaMaVui


CÔ BỒ GIÀ
(Tâm sự một ông già tám bó)

Mỗi năm mai, đào nở
Lại thấy cô bồ già
Diện áo quần mầu đỏ
Tiểu bang đó bay qua.

Bao nhiêu thư cổ viết
(Cổ quả có thực tài)
Chữ nào cũng đậm nét
Và là lướt như bay.

Nhưng năm nay bỗng vắng
Hổng biết cổ đi đâu
Ngoài sân đào đỏ thắm
Trong tôi nặng u sầu.

Tôi một mình ngồi đấy
Nỗi buồn nào ai hay
Lòi tình tự trên giấy
Cứ loạn xà ngầu bay.

Ôi sao mà trống vắng.
Người tôi yêu nơi đâu?
Khiến xuân phai sắc thắm
Cây cối đơm nụ sầu.

Bây giờ tôi ngồi đấy
Buồn nhớ một mình hay.
Những dòng thư trên giấy
Từng chữ loạn tung bay.

Năm nay hoa vẫn nở
Vắng bóng người năm xưa
Yêu thương bao ngày cũ
Nàng ở đâu bây giờ?

CTN
(Nhái thơ Vũ Đình Liên)
01/31/2024

*****

ÔNG ĐỒ GIÀ

Mỗi năm hoa đào nở
Lại thấy ông đồ già
Bày mực tàu giấy đỏ
Bên phố đông người qua

Bao nhiêu người thuê viết
Tấm tắc ngợi khen tài
"Hoa tay thảo những nét
Như phượng múa rồng bay”

Nhưng mỗi năm mỗi vắng
Người thuê viết nay đâu
Giấy đỏ buồn không thắm
Mực đọng trong nghiên sầu…

Ông đồ vẫn ngồi đấy
Qua đường không ai hay
Lá vàng rơi trên giấy
Ngoài trời mưa bụi bay

Năm nay đào lại nở
Không thấy ông đồ xưa
Những người muôn năm cũ
Hồn ở đâu bây giờ?

Vũ Đình Liên
(1913-1996)

https://freedom-vaca.org/vaca-blog-tieng-viet-nam/

https://freedom-vaca.org/vaca-main-blog-english-articles/

Discover more from Vietnamese-American Conservative Alliance (VACA)

Subscribe now to keep reading and get access to the full archive.

Continue reading