HÝ KỊCH BIDEN HẠ MÀN?
VŨ LINH
Thứ năm 27/6 vừa qua, cả nước, hay chính xác
hơn, cả thế giới đã hồi hộp theo dõi cuộc tranh
luận đầu tiên giữa hai ứng cử viên TT Mỹ. Tin
không chính thức cho biết có hơn 70% dân Mỹ
muốn theo dõi, cách này hay cách khác. Một con
số chưa từng thấy trong lịch sử tranh luận chính
trị Mỹ. Thống kê đầu tiên sau tranh luận cho biết
có gần 48 triệu người theo dõi qua tivi, có thể cao
hơn nhiều nếu kể cả những người coi qua điện
thoại di động hay computer (kẻ này coi qua
computer). Cuộc tranh luận có nhiều điểm độc
đáo chưa từng thấy trong lịch sử tranh luận bầu
cử TT Mỹ. Để rồi kết cuộc còn kinh hoàng hơn tất
cả mọi dự đoán: tấn tuồng Biden hạ màn!!!
DĐTC xin cáo lỗi cùng quý độc giả, cuộc tranh
luận xẩy ra tối thứ năm trong khi DĐTC phải ra
mắt quý độc giả tối thứ sáu, ngay một ngày sau,
do đó, bài này được viết vội, có khi thiếu nhiều chi
tiết hay nhận định quan trọng mà nếu cần, diễn
đàn này sẽ bổ túc sau. Dưới đây là những ý kiến
sơ khởi nhất.
Cuộc tranh luận cho ta thấy gì?
Như DĐTC đã viết, Biden bắt buộc phải thách đố
tranh luận, nghĩa là vào cái chết để đi tìm cái sống. Kết quả tranh luận: Biden đã đi vào cái chết để…chết thật luôn.
Trước hết, phải nói ngay về những điểm độc đáo
chưa từng thấy của cuộc tranh luận:
Đây là cuộc tranh luận hết sức đặc biệt, trên
nguyên tắc giữa hai ứng cử viên TT của hai chính
đảng, nhưng đặc biệt lạ lùng là tranh luận xẩy ra
trước khi có đại hội đảng chính thức bổ nhiệm hai
vị này làm đại diện cho hai đảng. Nôm na ra, rất
có thể có chuyện quái dị là một trong hai vị, hay
có khi cả hai vị, sẽ không ra tranh cử TT, mà sẽ
có một hay hai người khác. Xác xuất không cao
lắm, nhưng không phải không thể xẩy ra.
Về phía cụ Biden, vì tình trạng sức khỏe thể xác
và tinh thần của cụ, cũng như tỷ lệ hậu thuẫn quá
thấp của cụ, đã có nhiều rục rịch trong hậu trường
của chính đảng DC về chuyện thay thế cụ. Nếu cụ
gặp đại họa trong cuộc tranh luận, như nói nhầm
hay nói lộn nghiêm trọng hay liên tục, hay bất ngờ
té xỉu, thì đảng DC bắt buộc phải thay thế cụ nếu
không muốn thảm bại cuối năm nay. Mà thảm bại
không phải chỉ trong cuộc bầu TT, mà sẽ có dư
âm khổng lồ trên các cuộc bầu bán cấp dưới, như
bầu thượng nghị sĩ, dân biểu, cấp liên bang cũng
như tiểu bang, bầu thống đốc, bầu rất nhiều chức
vụ khác, và biểu quyết về rất nhiều vấn đề, luật lệ.
Như mọi người đã bàn trước cuộc tranh luận, cụ
Biden sẽ là một … ‘siêu nhân’ nếu không nói nhầm
chết người cũng không té xỉu trước ống kính tivi.
Trong đảng DC hiện nay, chỉ cần không nói nhầm,
không té xỉu đã là ‘superman’ rồi. Thế mới tài!
Chẳng may cho Biden và đảng DC, cụ đã nói
nhầm, mà nói nhầm khá nghiêm trọng để CH sẽ
có dịp khai thác tối đa trong những ngày tới, nếu
cụ không rút lui. Nói về Medicare, tức là bảo hiểm
y tế cho người già, cụ Biden ‘hoành tráng’ tuyên
bố "Tôi đã hạ gục Medicare!" -"I beat Medicare"-.
Trump phản pháo ngay lập tức: "Đúng vậy, ông ấy
đã đánh bại Medicare, ông ấy đã đánh bại nó đến
chết. Và ông ấy đang phá hủy Medicare". Thật ra,
ý cụ Biden muốn khoe cụ đã hạ gục các hãng bào
chế thuốc liên tục tăng giá thuốc, nhưng lại nói lộn
thành ‘hạ gục bảo hiểm y tế cho người già’.
Đó là chuyện nhỏ.
Thực tế, cuộc tranh luận cho ta thấy một Biden
thật quá tệ, tệ hơn xa mọi dự đoán, cho dù không
nói nhầm quá nhiều -chỉ một lần- cũng không té
xỉu, mà còn tệ hơn xa. Đảng DC cuống cuồng tìm
kế thoát thân, nhưng chẳng ai biết phải làm gì,
ngoài việc vận động để Biden tự ý rút lui. Rất có
thể quá trễ và Biden cũng sẽ ngoan cố không chịu
rút lui, để rồi cuối cùng, ta vẫn thấy hai ông Biden
và Trump lên võ đài.
Về phía ông Trump, ông này còn đang trực diện
với ít nhất 4-5 vụ án, với nhiều triển vọng bị kết án
hơn là trắng án, cùng với nhiều triển vọng bị đi
bóc lịch mút mùa. Nhiều triển vọng bị kết án vì các
vụ xử đều được thụ lý tại các tòa trong các tiểu
bang DC, các thành phố với tuyệt đại đa số cử tri
DC, qua các công tố DC và các quan tòa cuồng
chống Trump. Chẳng ai dám bảo đảm ông Trump
sẽ không bị xộ khám trước ngày bầu cử, khi mà
tư pháp Biden đang nắm quyền gần như tuyệt đối
tuy chưa bằng các quan tòa VC.
Cả nước đều biết rất rõ về các chính sách của cả
hai ứng cử viên, vì cả hai đều đã làm TT, [lần đầu tiên trong lịch sử chính trị Mỹ, có hai ông TT tranh cãi với nhau] nên chẳng có gì mới lạ, hay bất ngờ.
Các ứng cử viên có hứa trăng hứa cuội gì hay có
bốc phét gì thì cả nước cũng đã biết họ đã làm gì
và sẽ làm gì sau khi đắc cử rồi. Do đó, điều cả
nước chăm chú theo dõi cuộc tranh luận không
phải là vì những chính sách gì gì đó, mà cả nước
theo dõi rất kỹ chỉ vì không ai muốn mất dịp nghe
các cụ nói nhầm, nói lộn, hay cà lăm, hay thậm chí
té xỉu vì kiệt sức thể xác hay tinh thần. Thực tế,
như mọi người đã thấy, tất cả đã không thất vọng
lớn! Tất cả đã thấy cụ Biden biểu diễn, khoe tuổi
già và tính lờ mờ của mình một cách cực kỳ hữu
hiệu. Một tờ báo Mỹ đã nhận định: Biden chỉ già
hơn Trump có ba tuổi, nhưng thành công chứng
minh cụ già hơn Trump tới ba chục tuổi.
Vấn đề cụ Biden có uống thuốc ‘cường dương’
trước khi tranh luận hay không đã được nêu lên khi
thiên hạ ngỡ ngàng thấy cụ bất thình lình rất mạnh,
ăn nói đầy khí khái, vung tay đấm bàn thình thịch
trong khi đọc bài Báo Cáo Tình Trạng Liên Bang
trước quốc hội tháng Ba vừa qua, khác rất xa với
tình trạng bình thường lò dò, chập chững của cụ.
Không ai biết cụ có uống thuốc gì hay không. Tuy
nhiên cách cụ xử thế trong tranh luận cho thấy rõ
ràng con người thật của cụ, nếu có uống thuốc
cũng đã không có hiệu ứng gì.
Vì cả hai ứng cử viên, đặc biệt là ứng cử viên của
đảng DC Biden, đều thuộc hàng ‘lão đồng chí đã
qua tuổi thượng thọ’, nên cuộc tranh luận cũng đã
được thu xếp trước, làm sao cho nhẹ nhàng nhất,
không để xẩy ra cảnh tranh cãi ỏm tỏi như chợ
chiều, hay đấm đá vật lộn như tỷ thí của võ sĩ
sumo, mà phải được diễn tiến trong ‘an ninh trật tự’
tuyệt đối, tôn trọng tuổi tác của hai lão ứng cử viên, chỉ
toàn là trả bài độc thoại thuộc lòng, người này nói,
người kia bị tắt micro, rồi tới phiên người kia nói,
người này bị tắt micro. Quý vị nào ngủ gật vì nghe
hai cụ thều thào như đọc kinh đám ma, là lỗi của
quý vị không uống cà-phê trước khi nghe tranh
luận, không phải lỗi ứng cử viên hay ban tổ chức.
Chỉ có hai ứng cử viên và hai điều hợp viên nói
chuyện trước ống kính thu hình của TV, không có
bất cứ một cử tri nào được phép vào nghe hay
xem, hay phá rối, vỗ tay hay la ó, làm rối loạn đầu
óc các cụ. Vì đó là đòi hỏi của cụ Biden, e lệ hơn
cô dâu mới về nhà chồng, sợ thiên hạ chứng kiến
cảnh cô bị… mất trinh, hay chính xác hơn, cảnh cụ
Biden bị Trump ‘xúc phạm tình dục’.
Ngay từ đầu, cuộc tranh luận này đã phơi bày ra
nhiều chuyện dị thường: cơ quan tổ chức tranh
luận do một bên, cụ Biden, chọn là CNN, một đài
tivi cuồng chống Trump nhất, và hai người điều hợp
viên cũng là hai nhà báo thuộc loại cuồng chống
Trump của CNN được một bên, cụ Biden, chọn,
trong khi bên kia, ông Trump, không có tiếng nói gì
hết.
Các điều kiện tranh luận, cũng do một bên, Biden,
đưa ra mà Trump không có quyền có ý kiến đồng ý
hay không. Tất cả, từ đầu đến đuôi đều một chiều,
do một bên chọn. Khó mà có thể thấy một trường
hợp tương tự khi một bên lại được tất cả điều kiện
thuận lợi theo ý mình, trong khi bên kia tuyệt đối
không được có một ly ý kiến. Khiến ta có cảm
tưởng, một bên sợ thua, hay thấy thua trước, hết
chín phần mười, nên tìm mọi cách đặt ra những
điều kiện thuận lợi nhất để tự giúp, tự bảo vệ; trong
khi bên kia, tin chắc sẽ thắng, bất chấp hết, nhận
tất cả điều kiện không thèm kỳ kèo trả giá gì ráo.
Hai võ sĩ thượng đài, một bên đòi đủ kiểu áo giáp,
đủ thứ vũ khí, đòi chọn trọng tài, giám khảo,…;
trong khi bên kia, ở trần, tay không, bất chấp trọng
tài, giám khảo, vẫn thượng đài.
Đó là những quy luật độc nhất, vô tiền khoáng hậu,
chưa từng thấy và có lẽ sẽ không bao giờ thấy lại
của cuộc tranh luận hy hữu của năm nay.
Câu hỏi của tất cả mọi người: tại sao lại có thể có
một cuộc tranh luận một chiều quái dị như vậy?
Câu trả lời: vì cả hai đều cần cuộc tranh luận đó.
Theo hầu hết các thăm dò dư luận mới nhất, cụ
Biden đều thua Trump hết, thế thì còn hy vọng gì
nữa. Tranh luận trở thành phương thuốc cực độc
hại có thể giết Biden chết tức thì, nhưng cũng lại là
hy vọng sống còn duy nhất của cụ. Không khác gì
ai cũng biết những độc hại vĩ đại của hóa trị
-chemotherapy-, nhưng vẫn phải chấp nhận vì đó là
phương cách duy nhất có hy vọng trị được ung thư.
Cho thiên hạ thấy tận mắt cách xử thế và trả lời
các câu hỏi -trên nguyên tắc không được thông
báo trước- là cách duy nhất chứng minh Biden còn
đầu óc để làm TT. Về phía Trump, tranh luận cũng
cần thiết để chứng minh cho cả nước thấy Trump
có lý khi nêu vấn đề tình trạng đầu óc thê thảm của
Biden, và Trump đã hoàn toàn có lý thật khi cụ
Biden dùng dao tự… hara-kiri trước tivi cho mấy
trăm triệu dân Mỹ và dân thế giới chứng kiến.
Về kết quả tranh luận, ai thắng ai thua, mỗi người
một ý. Cho dù mỗi ý cá nhân chỉ phản ảnh tính phe
đảng của mỗi người, chẳng liên quan gì tới sự thật.
Một số phụ tá của Biden đồng ý với Biden khi
Biden đấm ngực khoe "Tôi nghĩ tôi đã thắng lớn"
ngay sau khi tranh luận chấm dứt. Nhưng ngoài
những người này ra, toàn thể giới truyền thông,
nhất là đám truyền thông loa phường, và ngay cả
nhiều chuyên gia chính trị của đảng DC cũng đã
nhất trí, coi như sự nghiệp chính trị của Biden đã
cáo chung, và vấn đề của đảng DC bây giờ là làm
sao thay thế Biden, và thay thế bằng ai.
Thực tế mà nói, tranh luận kiểu Mỹ chỉ có hậu quả
nếu một bên phạm một sai lầm -chẳng hạn nói
nhầm như TT Ford nói về Ba Lan – nghiêm trọng,
hay nói được một câu thật hay để đời – chẳng hạn
như TT Ronald Reagan nói về tuổi tác của mình-
[xin đọc lại bài 335: TRANH LUẬN BIDEN-TRUMP],
hay bất thình lình té xỉu, còn không thì tranh cãi
chẳng bao giờ có hậu quả gì quan trọng, thay đổi
được bất kỳ lá phiếu nào.
Cụ Biden đã không té xỉu, mà cụ đã công khai…
tự vẫn trước ống kính TV. Trong lịch sử tranh luận
chính trị Mỹ, chưa bao giờ có tình trạng một người
thảm bại rõ ràng hơn cụ Biden.
Bây giờ, ta bàn về
phản ứng sau cuộc tranh luận
Cảm tưởng đầu tiên của kẻ này là… thất vọng lớn.
Thất vọng vì cụ Biden không nói nhầm quá nhiều,
chỉ một lần thôi, cũng không té xỉu. Thất vọng vì
ông Trump không nổi điên liệng micro vào các
điều hợp viên. Nhưng rồi lại thất vọng hơn nữa khi thấy
một Biden quá tệ, tệ tới độ khó ai có thể hiểu tại
sao đảng DC có thể nhắm mắt mù quáng đưa
Biden ra.
Trước hết, nhìn mặt và cách hai ông nói chuyện
thì hiển nhiên, ông Trump có vẻ rất thoải mái, tự
nhiên, bất cần đời, không có vẻ đóng tuồng hay
lo âu gì, tự tin, tỉnh bơ, tấn công tới tấp. Trong khi
cụ Biden thì mặt nhăn nhó, xin lỗi như người bị…
táo bón, nhiều lúc miệng há hốc, mắt ngơ ngác,
nhìn chằm chặp vào Trump như đang cố nghe để
hiểu và nhớ ông Trump đang nói gì, có khi trợn
mắt đến độ con ngươi gần lòi ra khỏi tròng, như
để cố nhìn cho rõ.
Nói chuyện đúng như đang trả bài, kiểu như ca sĩ
hát cho xong để chạy show mà không có hồn gì.
Nói khàn khàn, cuối câu thường lí nhí trong miệng
chẳng ai nghe thấy gì. Biden chỉ có một lập luận,
nói đi nói lại "he lies", tức tố Trump nói láo, mà
chẳng có thời giờ chứng minh được gì. Giọng nói
của Biden bị báo New York Times mô tả là ‘raspy’,
tức là khàn khàn, khô khan. Kẻ này có nhiều lúc
không nghe rõ cụ Biden lảm nhảm cái gì.
Một lần, nói về chuyện biên giới Mễ, cuối câu, cụ
lẩm bẩm trong miệng chẳng ai hiểu cụ nói gì.
Trump đập ngay "Tôi chẳng hiểu ông ta đã nói gì
cuối câu, và tôi chắc chính ông ta cũng chẳng biết
ông ta đã nói gì".
Bây giờ thì ta hiểu tại sao công tố Robert Hur đã
không truy tố Biden về vụ phạm luật, lưu giữ hồ
sơ mật tại tư gia sau khi mãn nhiệm, vì Biden quá già,
lẩm cẩm, mất trí mà không bồi thẩm đoàn nào hay
quan tòa nào muốn bắt đi tù. Nhưng cũng lại càng
thấy rõ cái mâu thuẫn: đã mất trí không thể ra tòa
được thì sao lại có thể còn ra tranh cử làm TT
được?
Có một vài điều đáng nói về cuộc tranh luận:
– CNN hỏi Biden về việc dân da đen có vẻ thất
vọng vì chưa được giúp đỡ đầy đủ, cụ Biden trả
lời, kể lể ông đã chi ra bao |