ĐẺ NHỚ MỘT THỜI TA ĐÃ YÊU -Thái Thịnh -Lệ Quyên
https://www.youtube.com/playlist?list=PLIWR3V_T1mUJRvYdY3njNx9-xZZnYlGpI
CÔ ĐƠN -Nhạc Sĩ Nguyễn Ánh 9 sáng tác & đệm piano
https://www.youtube.com/playlist?list=PLUO8gmrZ_R5U4hsOFSjMP9BQoHLzg11VR
NGUYỄN ÁNH 9
CÔ ĐƠN, BƠ VƠ, TIẾNG HÁT LẠC LOÀI .-
( 1939 – 2016 )
o0o
I/
Nhạc sĩ Nguyễn Ánh 9 tên thật là Nguyễn Đình Ánh. Ông sinh năm một
ngàn chín trăm ba mươi chín tại Ninh Thuận và mất năm hai ngàn không
trăm mười sáu tại Sài Gòn.
Số ca khúc mà ông sáng tác trong cuộc đời của mình, chỉ khoảng hơn hai
mươi bài. Đa số là những tình khúc buồn, nói về những mất mát, tan vỡ
và sự chia xa, trong đó có những bài rất hay, như: Không (1&2), Ai Đưa
Em Về, Một Lời Cuối Cho Em, Tình Yêu Đến Trong Giã Từ, Cho Người Tình
Xa, Buồn Ơi Chào Mi, Tình Khúc Chiều Mưa, Biệt Khúc, Cô Đơn.
******
II/
Các sáng tác của nhạc sĩ Nguyễn Ánh 9, hầu hết, là những lời tự sự,
như Cô Đơn, như Buồn Ơi Chào Mi, như Tình Khúc Chiều Mưa.
Ngày còn nhỏ, khi nghe những lời như: buồn ơi ta xin chào mi / khi
người yêu đã bỏ ta đi / buồn ơi ta xin chào mi / khi tình yêu chấp
cánh bay đi – tôi cứ nghĩ đó là một ca khúc nước ngoài được viết lời
Việt, bởi cái chất “sang”, cái chất nhẹ nhàng, thanh thoát, bay bỗng,
phiêu du, mà nhạc Việt mình, thường ít bài như thế: buồn ơi ta đang lẻ
loi / buồn hỡi ta đang đơn côi / buồn ơi hãy đến với ta / để quên
chuyện tình xót xa.
Nỗi đau tình ái là một trong những nỗi đau khó chịu đựng nhứt của con
người ta, chưa kể, trong văn chương, trong thi ca, người viết vẫn
thường tăng cấp độ cho những đau đớn này, nên khi nghe những dòng miên
man với sự kham nhẫn chịu đựng trong nhạc của Nguyễn Ánh 9, tôi cảm
thấy vừa lạ lại vừa thích thú: nếu trên đường tình / ta lẻ loi một
mình / thì trên đường đời / ta có mi buồn ơi / buồn ơi, thế nhân là
thế / sao người yêu vẫn mãi say mê.
Những câu hỏi đặt ra nhưng không chờ lời giải đáp. Câu hỏi chỉ là
chiếc cầu nối, nối từ tác giả tới những tâm hồn đồng điệu, tới tất cả
những ai đã từng, ít nhất một lần, trải qua sự đau đớn mà tình yêu
mang lại, như ông: buồn ơi yêu đương là thế / sao tình ta mãi mãi đam
mê / người yêu cho ta niềm đau / buồn hỡi cho ta quên mau / buồn ơi
hãy đến với ta / để quên chuyện tình xót xa.
******
III/
Ngoài Cô Đơn, Buồn Ơi chào Mi, Ai Đưa Em Về, Không, thì Tình Khúc
Chiều Mưa cũng là ca khúc làm nên tên tuổi của nhạc sĩ Nguyễn Ánh 9.
Tình Khúc Chiều Mưa là những lời tâm sự của tác giả khi ông đã bị vuột
mất, một cách bất ngờ, cuộc tình, mà ông say mê nhứt, yêu thương nhứt
trong đời: tình chết không đợi chờ / tình xa ai nào ngờ / tình đã phai
nhạt màu còn đâu.
Đó là một mối tình đã trót quá yêu, đã trót quá say, thế cho nên, khi
tình xa, nghĩa là, tâm hồn ông, trái tim ông, từ đây, nỗi cô đơn ngự
trị đến suốt đời: tình trót trao về người / thì dẫu lỡ làng rồi /
người hỡi xin trọn đời lẻ loi.
Và cũng có nghĩa là, từ đây, nỗi nhớ, sẽ ngự trị hoài, trong tim óc,
nhớ về những kỷ niệm đẹp nhứt mà tình từng đem lại: chiều mưa ngày nào
sánh bước bên nhau / tin yêu rạt rào mộng ước mai sau / cho ân tình
đầu mãi mãi dài lâu / cho duyên tình đầu đừng có thương đau.
Nhớ về những kỷ niệm đẹp nhứt, rồi nhớ tiếp về cả những nỗi buồn,
những nỗi đau mà tình mang tặng: chiều nay một mình chiếc bóng đơn côi
/ mưa rơi giọt buồn giá buốt tim tôi / mưa rơi lạnh lùng xóa dấu chân
xưa / tin yêu bây giờ trả lại người xưa.
Những niềm đau, cứ thế, trở đi trở lại, như vết thương không lành,
nhức buốt ngày đêm: tình lỡ nên tình buồn / tình xa nên tình sầu /
tình yêu phai nhạt màu / tình đau.
Biết nói gì bây giờ, ngoài chúc em yên vui nơi trời hạnh phúc, còn
anh, sẽ quay về với mình thôi, để gặm nhấm đến suốt đời tình em từng
đến, tình em từng trao, và tình em từng vội vã bỏ đi. Nhưng dẫu gì,
thì anh, cũng vẫn mãi yêu em trọn đời: lời cuối cho cuộc tình / dù đã
bao muộn phiền / lòng vẫn yêu trọn đời / người yêu ơi.
******
IV/
Để hoàn tất ca khúc Cô Đơn, nhạc sĩ Nguyễn Ánh 9 phải mất tới năm năm.
Ông đã nói về nhạc phẩm này của mình như sau: nếu một mai tôi không
còn nữa, và những bài hát của tôi có thể còn tiếp tục sống dài hơn
tuổi thọ của tôi, thì tôi chỉ mong mọi người sau này, hãy nhớ đến một
bài hát mà tôi yêu nhứt, mà tôi quý nhứt, và tôi trân trọng nhứt, đó
là bài hát tôi viết riêng cho cá nhân tôi, tình cảm của tôi, nói lên
cái sự đam mê về âm nhạc của tôi, đó là bài Cô Đơn.
CÔ ĐƠN
1.
Hạnh phúc như đôi chim uyên tung bay ngập trời nắng ấm
Hạnh phúc như sương ban mai long lanh đậu cành lá thắm
Tình yêu một thoáng lên ngôi, nhẹ nhàng như áng mây trôi.
Dịu dàng như ánh trăng soi, êm êm thương yêu dâng trong hồn tôi
2.
Nghe như chim trời phiêu lãng, theo mây trời lang thang, rong chơi
cùng năm tháng
Ôi đêm đêm cùng tiếng hát, cho vơi niềm thương nhớ, còn gì cho ước mơ
3.
Người hỡi cho tôi quên đi bao nhiêu kỷ niệm xa xưa
Người hỡi cho tôi quên đi, bao nhiêu mộng đẹp nên thơ
Tình yêu đã chết trong tôi, nụ cười đã tắt trên môi
Chỉ còn tiếc nuối khôn nguôi, cô đơn bơ vơ, tiếng hát lạc loài.
******
V/
1.
Cuộc đời, có hạnh phúc không?
Có chứ, sao lại không!
Cuộc đời ai, ít nhiều gì, cũng đã từng có những phút giây hạnh phúc.
Chỉ là, với người này, thì hạnh phúc đến nhiều hơn, ở lại lâu hơn, và
với người kia, thì hạnh phúc ghé thăm ít hơn, rời đi cũng nhanh chóng
hơn.
Những phút giây hạnh phúc ấy, nhạc sĩ Nguyễn Ánh 9, ví von: như đôi
chim uyên tung bay ngập trời nắng ấm / như sương ban mai long lanh đậu
cành lá thắm.
Nhưng tình yêu ấy, những phút giây hạnh phúc ấy, chỉ một thoáng thôi,
chỉ một thoáng lên ngôi, rồi nhẹ nhàng, nhẹ nhàng như áng mây trôi,
trôi về phía trời xa, biệt dấu.
Tình yêu ấy, tình yêu em từng mang đến cho anh ấy, dịu dàng như ánh
trăng soi, êm êm, cho thương yêu dâng trong hồn anh.
2.
Em bây giờ, là chim trời phiêu lãng. Em theo mây trời lang thang, rong
chơi cùng năm tháng.
Năm tháng qua đi.
Nơi đây, anh hình dung ra em, đêm đêm cùng tiếng hát, em hát cho vơi
niềm thương nhớ. Trong tiếng hát ấy, và trong cả tâm hồn em, trái tim
em nữa, liệu còn gì cho ước mơ của em không?
Liệu còn gì cho ước mơ một thời của chúng ta không?
3.
Em à, hãy giúp cho anh, cho anh được nhanh chóng quên đi, bao nhiêu kỷ
niệm xa xưa, của chúng ta.
Giúp cho anh, nhanh chóng quên đi, bao nhiêu là mộng đẹp và nên thơ
nữa, ngày ấy.
Có phải tình yêu của chúng ta, đã chết trong tim anh không, mà sao, nụ
cười, từ lâu lắm rồi, không còn trở về trên môi anh nữa.
Giờ đây, em biết không, trong tim anh, chỉ toàn là nỗi tiếc nuối khôn
nguôi mà thôi.
Cũng giờ đây, trong hình dung anh, em, người mà anh rất yêu, có lẽ chỉ
còn lại nỗi: cô đơn, bơ vơ và tiếng hát lạc loài!
******
VI/
Trong giới văn nghệ, Nguyễn Ánh 9 luôn được đánh giá là một nhạc sĩ
tài hoa nhưng lại rất khiêm tốn, hiền và trầm tĩnh.
Trả lời phỏng vấn của báo Thể Thao Văn Hóa về nguồn gốc tên Nguyễn Ánh
9 của mình, ông cho biết: Thực ra cũng chẳng có gì nghiêm trọng cả.
Theo quan niệm của người phương Đông thì số chín là số may mắn. Hai
chữ Nguyễn Ánh cũng có chín ký tự. Lý do quan trọng nhất để tôi lấy
nghệ danh này, đó là đánh dấu sự biến chuyển của mình, khi từ một nhạc
công trở thành nhạc sĩ viết ca khúc. Có cái gì đó giống như sự chín
chắn của một thanh niên đã đến giai đoạn lập gia đình vậy, có nhiều
trải nghiệm, chững chạc hơn. Tôi lấy vợ cũng vào ngày mùng chín tháng
giêng. Ngoài ra, khi giới thiệu tên Nguyễn Ánh 9, sẽ có một cái gì đó
đặc biệt, gây ấn tượng. Nói theo ngôn ngữ bây giờ thì là pi-a, gây tò
mò cho khán giả, khiến họ phải tìm hiểu và để ý đến mình.
Ông cũng có những nhận xét thẳng thắn về nhạc xưa, nhạc nay: Thực ra
âm nhạc Việt Nam mình tới bây giờ, chưa có bài hát nào hay hơn những
ca khúc nhạc xưa. Mạnh dạn mà nói thì ngày xưa, nhạc sĩ viết nên những
lời lẽ từ chính tâm hồn họ. Lời như thơ, nhạc thì xúc cảm, cho nên
việc nhạc xưa sống được đến bây giờ mà không bị đào thải cũng là
chuyện dễ hiểu. Âm nhạc bây giờ quái đản quá. Đồng ý là chúng ta phải
chấp nhận cái mới nhưng không phải cái gì của thế giới cũng du nhập
vào Việt Nam được, phải có một sự chừng mực nào đó.
Ông lý giải: Nhạc xưa tồn tại, do nó ăn sâu vào lòng người rồi. Nhiều
lúc tôi nghĩ thế hệ trẻ bây giờ sung sướng quá, mọi chuyện đều dễ dàng
và thuận tiện, nên cũng không trách được họ. Ngày xưa viết thư cho
người yêu, chúng tôi phải nắn nót từng chữ sao cho hay, cho đẹp, gởi
thư rồi lại hồi hộp, mong ngóng chờ hồi âm. Mọi thứ làm cho con người
ta sống tình cảm hơn. Sự chờ đợi là cả một quá trình, nó sẽ quý hơn
những cái mà con người muốn là có liền. Bây giờ yêu nhau, các bạn trẻ
đâu còn ai viết thư tay nữa, chỉ cần phone một cú, nhắn vài dòng tin,
đánh vài chữ email là có liền. Ngay cả ngôn ngữ nói ngày xưa cũng dịu
dàng, chớ không cộc cằn như bây giờ. Cái gì hay thì đừng phủ nhận nó.
Hồi xưa Đoàn Chuẩn viết mười mấy bài về mùa thu, mà cái nào cũng có
cảm hứng riêng, sâu sắc nữa là đằng khác. Hơn nữa, thế hệ chúng tôi
viết ra để thỏa mãn chứ không phải viết nhạc để bán, khác với bây giờ,
cái gì cũng kinh doanh. Cái lỗi này không phải tại ai cả, chỉ tại cuộc
sống bây giờ xô bồ quá.
******
Khi viết xong bài Cô Đơn, nhạc sĩ Nguyễn Ánh 9, dường như, vẫn chưa
nói hết được trọn vẹn những uẩn tình sâu xa, bấy lâu nay, mình chôn
giấu. Thế nên, sau đó, ông mới viết liền thêm hai bài nữa, đó là bài
Bơ Vơ và Tiếng Hát Lạc Loài.
Bộ ba này, cũng chính là câu kết thúc trong bài Cô Đơn – Cô Đơn, Bơ
Vơ, Tiếng Hát Lạc Loài.
Ai cô đơn? Ai bơ vơ? Ai tiếng hát lạc loài?
Có thể là người yêu tác giả. Cũng có thể là chính tác giả. Và biết
đâu, tác giả đang nói giùm cho tất cả chúng ta đây, nói giùm cho hết
thảy thế gian này, nỗi niềm, ít nhiều gì cũng đã từng nếm trải, ít
nhiều gì cũng đã từng biết vị.
CÔ ĐƠN, BƠ VƠ, TIẾNG HÁT LẠC LOÀI!
Sài Gòn 02.05.2024
– Phạm Hiền Mây –
– NHỮNG CA. KHÚC BẤT HỦ CỦA NHẠC SĨ –
= N G U Y Ễ N Á N H 9 =
* youtu.be/J798md1lQ7g?si=21DqzIkazUoDSPuI
o0o
THUY NGUYEN. 230724
<https://www.avast.com/sig-email?utm_medium=email&utm_source=link&utm_campaign=sig-email&utm_content=webmail>
Virus-free.www.avast.com
<https://www.avast.com/sig-email?utm_medium=email&utm_source=link&utm_campaign=sig-email&utm_content=webmail>
<#DAB4FAD8-2DD7-40BB-A1B8-4E2AA1F9FDF2>
TRAN NANG PHUNG
http://www.youtube.com/user/trannangphung?feature=mhum










