Vaca Koh Kra – Hòn Đảo Máu Và Nước Mắt – Địa Ngục Trần Gian

From: Lanie Nguyen via Vaca

Mọi người VN cần bỏ thì giờ để đọc những câu chuyện về cuộc chạy trốn vĩ đại trong lịch sử loài người từ khi vc xâm chiếm miền nam VN. Có người đã bỏ công sức và thì giờ để gom góp những bài viết này cho chúng ta. Xin thành thật biết ơn.Chúng ta không thể phủi tay nhanh chóng quên đi những thảm cảnh của dân tộc hoặc của cả chính bản thân mình. Nửa thế kỷ đã trôi qua, những người trốn thoát khỏi địa ngục của csVN hình như đã bị tẩy não. Họ không còn một chút khái niệm gì về sự tàn ác của VC nữa. Họ tận hưởng cuộc sống đầy đủ, thoải mái nơi miền đất tự do. Họ quên đi thật nhanh chóng, dễ dàng những thảm cảnh kinh hoàng trên đường trốn chạy VC. Họ không còn nhớ gì đến những đồng bào vô tội trong đó có người thân, bạn bè, người quen của họ đã bỏ xác trong lòng đại dương, trong rừng sâu… làm mồi cho cá mập và thú dữ. Họ ăn nên làm ra, tiền bạc rủng rỉnh, con cái thành đạt… Họ về lại nơi chốn trước đây họ đã liều chết trốn đi bằng mọi giá, ngay cả đánh đổi sinh mạng của mình. Họ về để vênh váo ta đây là Việt kiều, ta bây giờ được mọi người trầm trồ nhìn ngắm, mơ ước, thèm muốn… ngay cả “nhà nước” cũng phải nể nang vì bây giờ nhà nước không dám gọi họ là bọn ma cô, đĩ điếm chạy đi liếm giày cho đế quốc Mỹ nữa. Mà họ bây giờ đã trở thành “khúc ruột ngàn dặm” yêu quý, thân thương của bác và đảng rồi.
Có nhiều người chọn thái độ giống như họ đã được tái sinh. Họ không muốn nhớ gì đến quá khứ, nhớ những gì đã xảy ra. Họ đã là con người khác, không còn là người VN nữa. Ai sống chết mặc bay, không liên quan đến họ.
Nhiều người trong số này còn vui thú đi du lịch Thái Lan, là nước có bọn cướp biển tàn ác hơn dã thú, đã từng đánh cướp và giết chết một cách man rợ, khủng khiếp những đồng bào vô tội đáng thương của mình.
Nhiều người còn ngửa tay nhận những đồng tiền hôi tanh để về làm giấy tờ cho tụi VC sang sống chung với họ. Nhất là những người chỉ cần ngủ một giấc trên máy bay là đã thoát khỏi sự cai trị của lũ quỷ đỏ. Thật là đáng kinh tởm!
Những người này có công giúp cho người dân trong nước có thêm động lực để tìm mọi cách tiếp tục trốn chạy. Để khi thoát khỏi bàn tay sắt máu của vc thì họ sẽ được lên thiên đường, sẽ được trọng vọng, sẽ được “trả thù dân tộc”… Và sẽ được Đảng quang vinh nể nang, quý mến…
Tiến trình này sẽ được lập đi lập lại không biết bao giờ mới chấm dứt. Không những chỉ có ở những xứ sở do CS cai trị mà đang lần lượt lan dần ra khắp nơi. Nếu không có giải pháp nào để chấm dứt những cuộc di dân này thì sẽ xảy ra sự phân phối bất đồng đều trên địa cầu. Người dân của những nước phát triển sẽ phải chịu đựng, gánh vác trách nhiệm lo cho những người dân của những nước nghèo đã trốn thoát, để cho chính phủ của những nước đó tha hồ vơ vét, hút máu người còn lại trong nước.
* Phần comment của bài viết này có rất nhiều đoạn văn kể lại những cảnh thảm khốc, ghê rợn mà những người chạy trốn VC phải đối mặt. Chúng ta hãy lưu trữ lại khi nào có thì giờ sẽ từ từ xem để làm tài liệu và thuật lại cho các thế hệ trẻ, những người không hiểu hai chữ VC là gì cần phải biết.

Thứ Tư, tháng 1 01, 2025 59 Comments

Koh Kra – Hòn Đảo Máu Và Nước Mắt –
Địa Ngục Trần Gian

124867586_10219040021180655_9160072646187602286_n.jpg

Nguyễn Nhật Minh Hiếu

Những thảm cảnh kinh hoàng và hãi hùng trên biển Thái Lan không ngừng xảy đến với những thuyền nhân Việt Nam trên đường vượt biển tìm Tự Do sau ngày tang thương 30-4-1975. Một trong những thảm cảnh này được phanh phui do những nhân chứng đã được cứu thoát qua những biến cố kinh hoàng khủng khiếp trong 21 ngày tại đảo Koh Kra do bọn hải tặc Thái Lan gây ra.

Trong số nhân chứng có hai vợ chồng nhà báo, ông bà Dương Phục, đã được đưa ra ánh sáng cho dư luận thế giới được biết vì những thảm cảnh hải tặc thường được các nhà chức trách Thái Lan làm ngơ vì bất lực và bọn cảnh sát Thái lan thì đồng lõa để ăn cò với bọn cướp nên chúng tự do hoành hành.

Đảo Koh Kra, một đảo hoang trong vịnh Thái Lan đã trở thành sào huyệt không che giấu của bọn hung thần ác quỷ. Có 157 đồng bào bị bọn hải tặc Thái Lan giam giữ trên đảo là do nhiều toán khác nhau mà chúng đưa đến để bóc lột. hãm hiếp, hành hạ… cực kỳ dã man không bút mực nào tả xiết, và vượt ra ngoài sức tưởng tượng của con người.

Sau đây là một vài thảm cảnh hãi hùng.

Bà Nguyễn Thị Thương lúc đó 36 tuổi, sau này tốt nghiệp tại Hoa Kỳ, cựu giáo sư Trường Bách Khoa Thủ Đức cho biết: Chiếc thuyền của bà chở 107 người khởi hành ở Rạch Giá ngày 1-12-1979. Gia đình bà gồm chồng bà là giáo sư đại học Trần Quang Huy, bà cụ thân sinh, hai em trai, hai em dâu và 7 đứa cháu.

Sau ba ngày, sau khi thuyền tới hải phận Thái Lan thì bọn cướp xuất hiện. Chúng ra lệnh cho 27 người bước qua tàu của chúng rồi lục soát và cướp bóc, chúng rất hung hãn với đàn ông và hãm hiếp man rợ những đàn bà, thiếu nữ trên thuyền.

Hành động xong, chúng buộc thuyền của chúng ta vào tàu của chúng và kéo đi. Chúng mở tốc lực thật nhanh và quẹo thật gắt để cố tình làm cho thuyền đắm… và thuyền đã chìm mang theo 80 sinh mạng xuống đáy biển. Số 27 người còn lại trên tàu bị chúng mang đến sào huyệt là đảo Koh Kra, nhưng trước khi tàu tới, chúng đã ép 7 người đàn ông phải nhảy xuống biển bơi vào bờ.

Cả 7 ông này không ai đủ sức bơi nên đã chết đuối thương tâm; trong đó có ông Trần Quang Huy, chồng bà Thương. Mục đích của chúng là giết hết đàn ông có mặt trên thuyền. Còn lại 20 người đàn bà chúng đưa lên đảo để làm mồi cho thú tính dã man bệnh hoạn của chúng.

Ông Dương Phục và bà vợ là Vũ Thanh Thủy thuộc toán khác cho biết: ông bà đã mục kích bọn cướp bắt ông Ngô Văn Liên 54 tuổi há mồm để bẻ gãy 3 chiếc răng vàng. Chúng đè ông xuống lấy búa đập, nhưng không được, chúng lấy tournevis nạy cũng không ra, sau chúng kiếm được một cây kìm rỉ sét để vặn chéo 3 chiếc răng. ông Liên ôm mồm rên la, máu chảy xối xả suốt một ngày; chúng bỏ 3 chiếc răng vàng vào túi và bắt đứa con gái ông 16 tuổi mang đi mất.

Các nạn nhân khi lên tới đảo, nhất là phụ nữ thì tản mát đi tìm các khe núi, hốc đá để trốn tránh bọn chúng. Chúng hành hạ đàn ông và bắt họ đi tìm thân nhân phụ nữ; nhiều người không chịu, bị chúng hành hạ tàn nhẫn: ông Trần Minh Đức không nghe lời, bị chúng dùng dây xiết cổ họng đến chết. Ông Nguyễn Minh Hoàng bị chúng treo lên cành cây, ông giãy giụa làm gẫy cành, chúng liền đá ông lăn xuống dốc núi, người em trai ông lại đỡ anh liền bị chúng dùng búa chém vào đầu, máu ra có vòi. Hai tên cướp cắp nách ông này dí đầu vào đống lửa, máu chảy xuống xèo xèo cho đến khi ông ta bất tỉnh.

Một cô bé 15 tuổi đã phải trốn tránh, chui rúc một mình trong một hốc đá với bao nỗi sợ hãi. Sợ từng tiếng lá xào xạc, từng tiếng động nhẹ, sợ từng đàn chuột chạy qua chân, từng con ốc xên bò trên người và sợ luôn cả ma… Nỗi sợ mỗi ngày một gia tăng, sau nhiều ngày chịu đựng không nổi, em đã phải bò ra và bị 4 tên hải tặc thay phiên hãm hiếp.

Một thiếu nữ 20 tuổi sau đêm đầu tiên bị hãm hiếp quá nhiều đã trốn trong các bụi rậm. Bọn cướp biết vậy nên đã nổi lửa đốt các bụi cây, cô bị cháy nát cả lưng nhưng cũng không chịu bò ra.

Với tấm lưng nát bấy, thịt da nứt nẻ. cô còn tiếp tục trốn chui rúc cho đến lúc quá đau đớn vì sự cọ sát của các cánh cây, cô mới phải bò ra ngoài, nhưng luôn luôn nằm úp mặt xuống đất đưa tấm lưng nứt nẻ hôi thối vào mặt bọn hải tặc để được chúng buông tha, bọn cướp man rợ mất hết tính người còn lấy gậy đánh vào vết thương của cô để đùa giỡn.

Một cô bạn khác đã phải lấy phân bôi đầy người, đầy mặt để hi vọng bảo vệ tấm thân, mùi hôi thối đã làm chính cô nôn oẹ nhưng bọn cướp vẫn không tha, thay nhau hãm hiếp và còn đánh đập cô tàn nhẫn vì tội trát phân nhơ bẩn lên người.

Cô C. 23 tuổi, kỹ sư hóa học, sau khi bị hải tặc hãm hiếp, đã trần truồng nhảy từ mỏm đá cao xuống biển tự tử với tiếng rú thê thảm. Ai cũng tưởng cô sẽ nát thây vì bờ đá nhọn hoắt, nào ngờ một ngọn sóng to đã đỡ cô lên và hất cô vào một hang đá ngầm trong núi và tại đó cô đã sống sót trong nhiều ngày cho đến lúc nhân viên Cao Ủy Liên Hiệp Quốc đón ra.

Bà Vũ Thanh Thủy còn cho biết: Khi bọn chúng đốt tất cả các bụi rậm, bà và một người bạn gái đã phải lui sâu vào trong rừng, leo lên sườn núi chênh vênh, bên bờ vực thẳm. Các bà ngồi ép bên sườn núi, dầm nắng dãi mưa, qua những đêm lạnh lẽo rét run lẩy bẩy, phải ôm chặt lấy nhau để có chút hơi ấm.

Mỗi khi có cơn gió mạnh thổi qua các bà phải bíu chặt lấy nhau để khỏi bị thổi bay xuống vực. Các bà đã chọn những nơi nguy hiểm như thế và có ý định nếu gặp khi có tên cướp nào đi tới một mình thì các bà sẽ hất nó xuống biển.

Các nạn nhân đã sống trong kinh hoàng đói khát cho đến ngày thứ 21, khi có một chiếc trực thăng bay ngang qua. May thay trên đó có ông Schweitzer, một nhân viên của Cao ủy tỵ nạn Liên Hiệp Quốc, ông đã trông thấy các nạn nhân và ông đã trở lại đảo Koh Kra trên một chiếc tàu cảnh sát Thái Lan để cứu nạn nhân đưa vào trại Songkla.

Khi trao đổi với báo chí, ông nói rằng khi máy bay chở ông bay qua hòn đảo, chính ông đã chứng kiến rất nhiều xác người trôi bập bềnh trên biển, gần đó là 12 chiếc thuyền đánh cá của Thái Lan.

Tại sở cảnh sát, chính ông đã bảo đảm an ninh cho các nhân chứng để khuyên họ khai hết sự thật ra ánh sáng. Có tin vài tên hải tặc đã bị nhận diện và bị bắt để điều tra, nhưng lạ thay, sau ít ngày chúng đã được thả ra và còn đi dọa nạt các nạn nhân khác nữa.

Người ta rất ngạc nhiên về thái độ của các nhà đương cuộc Thái Lan trong những vụ này, nhất là bọn cảnh sát Thái Lan đã vào hùa với chúng một cách rõ rệt. Điều này rất dễ hiểu vì các nhà đương cuộc Thái Lan rất nổi tiếng về tham nhũng, ăn hối lộ, rất dễ bị bọn cướp mua chuộc để lộng hành.

Một quan chức cảnh sát Thái Lan đề nghị không nêu tên cho biết lý do cho sự không hành động là chính trị. Chính phủ Thái Lan lúc đó nghĩ rằng những việc làm xấu xa đó ảnh hưởng đến tên tuổi của Thái Lan, ông nói. Tuy nhiên, các đại diện thường trực của Cao Ủy Tỵ Nạn Liên Hiệp Quốc, Mỹ và các quan chức khác đã gây áp lực và nói với chính phủ Thái Lan rằng, ngược lại, việc truy tố nghiêm khắc sẽ càng nâng cao uy tín của Thái Lan ở nước ngoài.

Để thể hiện quyết tâm của chính phủ Thái Lan trong hành động chống hải tặc, một quan chức Thái Lan nói rằng Thủ Tướng Thái Lan (thời điểm đó) là ông Kriangsak Chamanand đã yêu cầu Bộ Trưởng phụ trách các vấn đề về người tị nạn, Đại Tướng Sitthi Sawatsila, đến thăm khu vực, trấn an người tị nạn tại Pak Phanang và nghiêm khắc xử phạt những tên hải tặc..

Sau đó, quan chức cảnh sát có báo cáo rằng bảy tên hải tặc có gốc gác là ngư dân đã bị buộc tội hãm hiếp người tỵ nạn và có những hoạt động cướp biển trong vịnh Thái Lan vào đầu năm. Một tên hải tặc khác đã bị bắt tại Songkla khi tìm cách bán năm cô gái và phụ nữ Việt Nam, từ 11 đến 22 tuổi, cho một nhà thổ. Sáu đồng phạm của hắn ta cũng bị bắt sau đó tại tỉnh Nakhon Si Thammarat. (vùng Koh Kra và Tha Sala)

Hồ sơ tòa án ghi rằng có tổng cộng 57 chiếc thuyền hải tặc với khoảng 500 tên đã đến đảo Koh Kra tham gia các vụ hãm hiếp, giết người, cướp bóc và đánh đập các nạn nhân người Việt. Nạn nhân nhỏ nhất bị bọn hải tặc Thái Lan hãm hiếp là một cô bé mới 12 tuổi.

Sau đó, 157 đồng bào Việt Nam được cứu thoát khỏi địa ngục trần gian Koh Kra và được đưa đến trại Songkla để đợi ngày đi nước khác định cư.

Sào huyệt Koh Kra của bọn hải tặc Thái Lan man rợ thú tính đã được ông Schweitzer ghi vào hồ sơ để chuyển về Liên Hiệp Quốc.

Như vậy, theo các báo cáo, tính cho đến tháng 10/ 1980, có đến 160 thuyền nhân tỵ nạn người Việt Nam kém may mắn đã bị bọn hải tặc Thái Lan sát hại dã man nơi hòn đảo Koh Kra và vĩnh viễn nằm lại hòn đảo hoang vu lạnh lẽo này.

124931290_10219040023820721_459905476734892003_n.jpg

125025755_10219040023580715_3189887405963801137_n.jpg

124801738_10219040023260707_3965750372850795676_n.jpg

125031629_10219040022940699_5958569822683579194_n.jpg

124834474_10219040022700693_8132905439122677177_n.jpg

125101245_10219040022460687_883483947330754345_n.jpg

124826365_10219040022220681_5998353796152325554_n.jpg

124912952_10219040021420661_336618075681008759_n.jpg

124872667_10219040021660667_8524995728573392545_n.jpg

124806326_10219040021940674_6055079272016868783_n.jpg

………….

Koh Kra (tiếng Thái: เก ะ, phát âm là [kɔ̀ʔ kràʔ]) là một nhóm các đảo nhỏ bằng đá ở khu vực phía nam của Vịnh Thái Lan. Nó thuộc quyền quản lý của tỉnh Nakhon Si Thammarat của Thái Lan.

Nhóm đảo này không nên bị nhầm lẫn với các đảo khác cùng tên Koh Kra ở tỉnh Chumphon hoặc Mu Koh Kra (เก ะ ะ กระ) một nhóm đảo nhỏ ở phía tây của Koh Mak ở tỉnh Trat.

Koh Kra, cách bờ gần nhất khoảng 54 km, và cách Bangkok khoảng 295 km về phía dông nam, bao gồm ba đảo nhỏ: Koh Kra Yai, Koh Kra Klang và Koh Kra Lek, cũng như một mỏm đá nhỏ, Hin Koh Kra.

Nguyễn Nhật Minh Hiếu

facebook.png

gmthreadidentifier:SIlOtHtYEBoZYCsBlFSgqjZ5flJMH3m3hTbsDU0ioVg:end —

Discover more from Vietnamese-American Conservative Alliance (VACA)

Subscribe now to keep reading and get access to the full archive.

Continue reading