TGNS – > Fw: Chương Bảy Naked Earth

From: HungThe <hungthe42>

Date: Mon, Aug 11, 2025 at 12:29

From: Michael Do <md46usa>
Sent: Monday, August 11, 2025 at 06:20:55 AM PDT
Subject: Chương Bảy Naked Earth

Kính gửi đến quí thân hữu. (Vị nào đã nhận hai ngày trước, xin miễn thừ vì gửi hai lần)
Như đã hứa, tôi dịch hết bảy chương đầu của cuốn Naked Earth
Câu chuyện có nhiều diễn biến hấp dẫn ở các chương kế. Tuy nhiên chúng tôi chú tâm vào Phong Trào Cải Cách Ruộng Đất với sự thực hiện mang tính tàn bạo, vô nhân tính. Cách làm của cán bộ CS là khơi dậy sự ganh tị, tham lam là phần tiêu cực trong mỗi con người. Nó biến những người dân quê từ chỗ thân thiết, xóm giềng sớm hôm giúp đỡ; trở thành những quái thú sẵn sàng cắt cổ, mổ bụng nhau. Trùm CS Trung Hoa Mao Trạch Đông biện minh đó là sự cần thiết của tiến trình cách mạng dù phải giết oan hàng chục triệu người. Giết chưa đủ, mà là cách tra tấn, sách động, dọa dẫm, khó thấy trong các chế độ dân chủ. .CCRĐ cũng là chính sách thâm độc để CS xóa bỏ mối quan hệ, đạo dức cổ truyền.hun đúc từ hàng ngàn năm; nó triệt hạ mầm mống chống đối để ốn cố chế độ CS. Nó gieo vào lòng người sự kinh hoàng, mất niềm tin vào nhau mà chỉ biết có Đảng.
Cuốn sách dày 312 trang. Chúng tôi chỉ phổ biến bảy chương, 93 trang đầu. Và sẽ từ từ dịch tiếp, nhưng với tốc độ chậm hơn và sẽ chi phát hành sau khi hoàn tất và phải chờ được phép của hậu duệ của bà Eileen Chang hay người nào đang giữ bản quyền.. Mong quí vị sẽ ưu ái ủng hộ.
Trân trọng.

Kèm theo là vài hình ảnh thật chụp được trong vụ CRDĐ ở Hoa Lục.

Naked Earth của Eileen Chang

Đỗ Văn Phúc dịch

Chương 7

Buổi họp đêm hôm đó nhằm tổng kết và báo cáo lên huyện thành quả cuộc tranh đấu. Nhiều người trong đội Cải Cách, tuy không biết hết những gì trong đó, nhưng cũng linh cảm thấy có những vấn đề tế nhị quanh những bất đồng, căng thẳng giữa các cấp lãnh đạo.

Nó bắt đầu bằng việc phát giác trong nhà Han T’ing-pang có bức tường rỗng giấu ngũ cốc trong đó. Một người làm công của Han là Miao Yung-so báo cáo cho đội Cái Cách rằng phòng ngủ của Han có những vách tường hai lớp mà bên trong chưa đầy các bao bột đủ loại gạo, mì, cao lương, và bắp. Đội đã lục soát kiểm nhận và tịch thu hết.

Việc khám phá này xẩy ra đúng giữa lúc đội Cải Cách và các cán bộ đang xét phân loại thành phần nông dân; đó là một phần công việc trước khi chia đất. Miao là người đầy tớ, nên thuộc thành phần Cố Nông, dưới Bần Nông một cấp; do đó xứng đáng được lãnh thêm đất. Vả lại, anh ta là người có công báo cáo, nên lại được xếp hạng Đặc Biệt, ngang hàng với gia đình quân nhân, được ưu đãi hơn hạng Cố Nông. Nhưng Pao Quyết Tiến trước đây có hiềm khích với Miao, từng gây lộn vì cờ bạc trong một dịp Tết. Bây giờ, Pao cho hay rằng Miao không thuộc thành phần tích cực, thường trốn họp; nên chỉ là hạng Cố Nông. Sau cùng, Miao bị xếp loại Bần Nông.

Chang cho rằng việc tịch thu kho ngũ cốc là một thành tích lớn nên anh ghi vào báo cáo trình lên trên. Pao cương quyết đòi bỏ qua việc này. Hắn nói rằng dân trong xã dứt khoát đòi chia số ngũ cốc thay vì giao nộp cho huyện. Hắn sách động vài thành viên tích cực đi khắp làng xúi dục dân chúng đòi chia phần mà chắc chắn Pao sẽ có toàn quyền trong việc chia này. Pao cũng cần có gì để mua chuộc thành phần tích cực; đó là bọn người sẽ gây ra áp lực lớn. Khi đã bịt miệng chúng bằng những chầu nhậu nhẹt thì chẳng còn ai dám lên tiếng than phiền có công bằng hay không về việc chia đất sẽ xảy ra trong vài tuần tới. Mọi người đang mong đợi ngày đó.

Chang thừa biết những toan tính của Pao. Nhưng nay, sau khi từ huyện về, anh biết anh sẽ rời đây sớm; vì thế, anh triệu tập cuộc họp cán bộ khẩn cấp để giải quyết. Anh nói, “Chúng ta là những người làm việc với quần chúng. Chúng ta phải có khả năng phân biệt. Thiếu sự xét đoán, chúng ta sẽ không hoàn tất công tác mà Mao Chủ Tịch đã tin tưởng giao phó, các đồng chí ạ. Chúng ta phải lắng nghe từ mọi phía của quần chúng và biết nhận định sự khác biệt. Thí dụ như lần này, có nhiều ý kiến muốn làm ngơ số ngũ cốc mà không báo cáo lên trên. Đối với tôi, tiếng nói này không phải là ý kiến thật sự của quần chúng; mà chỉ là một hai phần tử xấu chuyên gây rối, lợi dụng những tư tưởng lạc hậu trong quần chúng. Các đồng chí, chúng ta phải truy cho ra những ý kiến này từ đâu ra, và vạch mặt phần tử xấu ra trước quần chúng, cho thấy rõ chúng là những ai.”

Nghe vậy, Pao biết đó là những lời đe dọa thật sự nhắm vào hắn ta. Hắn thấy cuống cuồng và định sẽ chụp mũ hai tên phần tử tích cực ồn ào nhất là phần tử xấu để làm con dê tế thần.

Trong cuộc họp Nông Hội, Chang vạch ra cho nông dân thấy rằng việc che giấu số ngũ cốc, không khai báo là sai trái. Cùng lúc, anh ta minh xác rằng không phải lỗi quần chúng mà là âm mưu của vài phần tử xấu trong đó. Pao nhận trách nhiệm tìm cho ra phần tử xấu nào đã bắt đầu vụ này. Hai tên tay sai sợ bị Pao trả thù nên không dám khai gì cả. Đội Cải Cánh xong việc sẽ đi hết, chỉ còn Pao ở đây suốt đời với họ. Họ chỉ còn cách cúi đầu nhận hết tội. Dĩ nhiên, quần chúng chẳng ai lên tiếng gì mà còn hả hê khi thấy hai phần tử tích cực bị lâm nạn. Tất cả đồng lòng ra một quyết định kết án hai tên này và xử phạt bằng cách trói lại rồi đánh bằng hèo.

Chang mãn nguyện xem như giải quyết xong vấn đề trước khi rời khỏi đây. Pao thì còn lo âu về một chuyện rắc rối khác muốn cho dứt điểm khi Chang còn đó. Đó là chuyện vợ chồng địa chủ Han T’ing-Pang còn bị giam sau vườn. Các cán bộ vẫn kiên nhẫn chờ bố vợ anh ta gửi tiền chuộc. Nhưng ngoài số tiền đã nhận, họ chẳng còn nhận thêm gì dù đã gửi bao nhiêu thư đe doạ, thúc đẩy. Trước sau gì thì cũng phải cho xong vụ hai vợ chồng này. Pao vẫn còn chần chừ. Tuy thất học, nhưng hắn là người khôn ngoan và biết quan sát. Hắn biết cung cách xử lý của chính phủ. Khi khởi sự một phong trào, chính phủ thường khuyến khích cán bộ làm mạnh tay, cho phép tự quyền làm bất cứ gì. Nhưng khi có dấu hiệu bất mãn trong quần chúng, chính phủ sẽ áp dụng biện pháp sửa sai – Chiu P’ien. Họ thường nói câu “Người đầu bếp có thể nấu lại một nửa nồi cơm chưa chín; con ngựa có thể quay lại ăn hết những nhúm cỏ khô rơi vãi đàng sau.” Nhưng nếu hối cãi việc sai lầm, họ làm sao trả lại mạng sống cho những người họ lỡ giết? Cũng như làm sao hoàn trả lại tài sản họ đã tịch thu và phân phối? Chỉ có một cách là đem ra xử phạt những cán bộ “cực tả.” Việc bỏ tù hay giáng cấp vài cán bộ cấp nhỏ là sự trả giá nhỏ để họ lấy lại lòng tin của quần chúng. Pao thì chẳng lo lắng gì việc hắn đôn bọn Phú Nông hay Trung Nông lên hàng Địa Chủ để đấu tố và đem giết; bởi vì việc này xảy ra khi có mặt Chang. Nếu phải giết vợ chồng Han T’ing-pang, thì phải làm gấp trong khi còn Chang. Sau này, nếu có ai phàn nàn, thì cứ đổ cho Chang là xong.

Vì thế, Pao Quyết Tiến bí mật liên lạc với các tá điền của Han T’ing-pang bảo họ kéo đến nhà giam mà réo. Những người này nêu ra thắc mắc tại sao các địa chủ khác đã bị xử bắn, mà chừa Han T’ing-pang chưa trả nợ? Những người trong làng biết rõ bản chất của Pao thì chống lại bọn đồng lõa của hắn. Mấy tên tá điền nói trên cũng sợ bị rơi vào bẫy; nhưng họ cũng sợ Pao mà không dám quanh co hay mặc cả. Họ đã mất tinh thần khi chính mắt nhìn cảnh T’ang Yu Hai và những người khác bị lôi ra bắn chết.

Chiều hôm sau, khi Chang đang ngồi trong văn phòng trường duyệt lại báo cáo về Thành Quả Đấu Tranh, anh nghe từ sau trường nhiều tiếng la ó.

“Mẹ nó! Thằng chó đẻ được lọt sổ!”

“Thật bất công! Ai cũng được trả thù, ngoài chúng tôi! Chúng tôi muốn trả thù tên địa!”

“Lôi cổ thằng công tử bột ra đây ngay lập tức!”

“Bà con, bà con!” Nghe tiếng Pao mềm mỏng, ngọt ngào như mía, “Bà con cứ về nhà chờ vài hôm. Chờ để tôi phản ảnh ý kiến của bà con lên cấp trên. Bà con cứ yên tâm, tin tưởng rằng quan điểm của bà con cũng là của chính phủ, bởi vì đó cũng là quan điểm của Quần Chúng. Đừng lo lắng chi cả!”

Pao càng nói, thì tiếng la ó càng lớn hơn.

“Không được! Chính Phủ quá khoan hồng! Thằng chó đẻ đã hưởng thời gian yên ổn.”

“Chúng tôi chờ lâu lắm rồi! Khi nào thì bắt nó trả nợ cho chúng tôi?”

“Lôi nó ra đây để chúng tôi hỏi tội! Nếu nó không trả nợ, chúng tôi sẽ treo nó lên!”

Pao chạy tìm Chang cầu viện. “Chúng ta làm gì bây giờ? Bọn tá điền của Han T’ing-pang đang làm reo. Họ muốn lôi cổ hai vợ chồng tên địa ra mà đánh cho nhừ tử.”

Chang rời mắt khỏi các tờ giấy, nhìn lên, dùng cán bút gãi đầu. Anh nhận ra những tiếng la ó cũng chìm đi khi Pao rời đám đông chạy đến sân trường.

“Bọn tá điền của Han – Có phải là hai tên đã từ chối không chịu đi đòi văn tự đất đai mấy hôm trước đây? Sao chúng nó tiến bộ nhanh thế?” Chang nhìn Pao mà cười, “Cái gì làm cho chúng nó đột nhiên trở nên tích cực?”

Pao cũng cười trả lời, “Dù có chậm tiến bao nhiêu thì chúng cũng mở mắt nhiều sau mấy ngày qua. Mục kích những cuộc mít tinh kết thúc với việc xử bắn địa chủ, chúng nó biết thời thế đã thay đổi! Lúc này là thế giới của dân nghèo.”

“Hừm! À ra thế!” Chang gât gù cười và quay sang nói với một đội viên, “Thấy chưa! Quần chúng đã vùng lên! Quần chúng vùng lên rồi, chúng ta không còn sợ gì mà thu mình, trở thành cái đuôi của quần chúng!”

“Đúng vậy!” Pao nói nhanh, “Tôi đi tìm thêm vài đồng chí rồi chúng ta ra đó xem. Phải đổ thêm dầu vào lửa! Phải không?”

Tất cả đội viên Cải Cách được gọi tới. Chang đứng dưới bậc thềm trước sân để nói vài lời, chuẩn bị tâm lý cho họ trước khi cả đám đi mục kích những gì sắp xảy ra.

“Chúng ta không nhân đạo một chiều. Và như lời dạy hữu ích của Mao Chủ Tịch, ‘Cách Mạng không phải là bữa tiệc liên hoan, chẳng phải là bức vẽ, bài văn, hay tấm tranh thêu. Cách Mạng chẳng cần dịu dàng, êm ái, lịch sự, khiêm cung. Cách Mạng là hành vi bạo lực của giai cấp này triệt hạ giai câp kia. Phải có những giai đoạn ngắn của sự kinh hoàng ngự trị trong mỗi làng xã. Không có nó, thì không thể trấn áp được bọn phản cách mạng trong nước và chẳng thể lật đổ được bọn quí tộc thống trị.’ Chúng ta cũng phải nhớ thêm lời Mao Chủ Tịch, ‘Để sửa điều sai, chúng ta phải đi xa khỏi điều đúng. Nếu không làm quá đà, chúng ta chẳng bao giờ sửa được cái sai!’”

Nghe xong, những đội viên nhìn nhau, ánh mắt lúng túng pha chút tò mò trẻ con và kích động. Họ kéo nhau vào chùa, đi thẳng ra sân sau; họ đi ngang qua lớp học nơi bọn trẻ ngồi. Người thầy giáo đọc một câu trong cuốn sách và bọn trẻ vừa đọc lại theo, giọng ngân nga; vừa lắc mình trên băng ghế. Mặt trời chiều chiếu lên chúng và tiếng đọc xem chừng ngái ngủ. Đám người đi qua để lại phía sau âm thanh đều đặn càng chìm xuống dần. Họ có cảm giác lạ thường là họ cũng như đang xa dần cái thế giới thường ngay của họ.

Càng bước vào khu vực sân sau, họ cố tìm cách diễn đạt đúng nhất cho hoàn cảnh này. Chỉ một chút nghiêm trọng, gây ấn tượng chứ chưa đến mức tang tóc! Khi đặt chân đến thềm đá, họ nhìn thấy một dây thừng buộc lỏng qua trên một cành cây. Nó rung nhẹ trong cơn gió thoảng qua. Vài tá điền đứng xung quanh, lộ vẻ căng thẳng. Bầu không khí đông đặc lại như thể có người nào đó vừa bị treo cổ nơi đây và thi thể đã được đưa đi nơi khác.

Các đội viên cũng đứng dưới tàng cây, có cả Pao Quyết Tiến và Sun Fu-kuei. Từ căn phòng kín cửa, nơi chứa củi khô, dân quân lôi xềnh xệch ra một phụ nữ trung niên. Đó là vợ của Han T’ing-peng đang mang bầu nhiều tháng. Chị mặc bộ áo quần màu xám có sọc, những chùm tóc quăn, rối, bết mồ hôi phủ xuống khuôn măt vàng nhờ nhờ, đầy vết bầm.

“Mày! Con Địa Chủ Đại Phong Kiến Bóc Lột! Mày chết đến nơi! Mày chưa đủ sợ à?” Một thành viên tích cực hét lên. “Chúng tao đã quá lịch sự với mày mà mày không biết ơn sao! Mày còn phản động tới chết à? Hôm nay, mày mà không thú tội, chúng tao sẽ giết mày như giết con chó.”

Dù đã cúi gập mặt, người đàn bà mang bầu cũng khó thể có dáng điệu khiêm tốn. Với cái bụng thè le ưởn ra trước, bà ta như có vẻ kiêu căng, thách thức.

“Trói nó lại! Buộc nó theo kiểu trói lợn.”

“Nhìn cái con điếm thúi này,” một tên khác la lên. “Già bằng bà nội rồi mà nó còn nuôi sữa thằng Han hút máu.”

Vài tên tích cực chỉ cho những tá điền cách đè bà ta xuống đất, dùng dây sẵn trên cành trói cánh tay trái chung với cổ chân trái rồi kéo lên. Bà bị treo lên lưng chừng cây, nửa thân mình bên trái hướng lên trên. Xong chúng trói tay phải vào chân phải của bà ta với nhau và buộc hai chậu nước nặng vào cuối dây.

Bà Han bắt đầu rên rỉ và lầm bầm những gì không nghe rõ đề cầu xin sự thương xót. Ánh nắng xuyên qua khe hở trên tàng cây, chiếu lên người bà ta với cái đầu nghẹo xuống. Một con ruồi bay vo ve vòng qua vòng lại rồi đậu trên mũi bà đã bị đánh sưng tấy lên.

Một thùng nước đầy được mang ra. Hai người bưng lên, đổ từ từ vào hai cái chậu treo dưới chân bà Han.

“Ui da! Ui da!” Tiếng rên càng lúc càng lớn và nét mặt bà như từ từ sống lại khi họ đổ thêm những ngụm nước vào hai chậu. Con ruồi lại bay đi.

“Thú tội! Nhanh lên. Mày giấu tiền ở đâu? Mày chôn vàng bạc ở đâu?”

“Ai da! Ai da!” Người đàn bà tiếp tục rên rỉ khi trầm khi bỗng như muốn tìm những chữ nào để nhẹ bớt đau đớn trong nhất thời.

“Nhanh lên! Khai ra! Khai rồi sẽ được thả xuống. Sẽ cho mày về ngay nếu mày chịu thú tội. Tiền đâu? Vàng đâu? Chiếc nhẫn vàng giấu đâu?”

“Chẳng có gỉ cả!” Bà lại rên rỉ. “Ai da! Tôi chẳng có gì cả. Ai da! Má ơi! Đau chết đi thôi. Tôi hết sức chịu rồi.”

Với cái đầu úp mặt xuống, da mặt dãn ra làm cho bà trông trẻ lại. Hai mắt bà quắc lên và miệng như đang cười!

Các đội viên Cải Cách tránh đứng sát nhau, nhưng bây giờ như tụm lại vì kinh hoàng. Họ không hẳn vì sợ mà vì thấy xấu hổ và rùng mình trước cảnh tượng một người đàn bà bị treo giữa không trung như một cái bị thịt hình tam giác. Họ cứng người, không dám nhúc nhích.

“Sao? Mày chịu khai hay chưa?”

“Ai da! Tôi bị oan. Tôi không có tội! Ai da! Tôi đã làm điều gì tội lỗi trong đời để phải chịu cái chết thế này?”

“Mày tưởng mày đang chết à? Không dễ thế đâu.” Pao không nín được mà cười to lên.

“Nhanh lên!” Sun cũng chen vào. “Chúng ta làm cho xong việc khốn kiếp này ngày hôm nay.”

“A. a…h!” Một tiếng rú dài thất thanh vang lên. Âm thanh sắc, nhọn, lạnh lùng khó nhận ra nó xuất phát từ đâu.

Cái thùng dưới đất không còn nhiều nước, nhưng anh tá điền nhắc nó lên tưởng như nặng lắm. Nó tuột khỏi tay anh đánh cái rầm xuống đất. Nước văng tung toé vào chân.

“Nói nhanh! Nói nhanh! Vàng dâu?”

“Da! Da! Có! Có! Ui da! Tha cho tôi. Có cái nhẫn vàng.”

“Mày cất đâu?”

“Có nhẫn vàng. Ai da! Tha cho tôi. Các thầy ơi!”

“Nhẫn vàng đâu? Nói mau!”

“Tôi không nhớ. Ai da! Thả tôi xuống để tôi nhớ.”

“Mày khai đi rồi chúng tao thả xuống.”

“Trong cái hóc tường! Hóc tường.”

“Vô lý! Chúng tao đã lục soát hết vách tường. Cây kim cũng phải lòi ra.”

“Thế thì không còn gì nữa đâu.” Bà Han nói trong cơn đau.

“À, mày không chịu nói à? Đó là mày muốn nhé! Còn phản động đến cùng à?”

Sợi dây thừng có những lông lợn đan xen vào siết càng chặt vào cổ tay cổ chân đã sưng vù của bà. Tiếng rên rỉ im bặt.

“ Con mẹ nó,”Sun chửi thề. “Nó lịm rồi.”

“Hắt nước vào mặt nó.” Pao la lên.

Người tá điền lấy nguyên thùng nước hắt vào mặt bà Han, làm ướt cả nền đá. Nước nhỏ xuống từ đầu những lọn tóc bà.

“Ai da! Ai da! Lời rên rỉ lại vang lên càng như tiếng thở dài hay là âm thanh của hơi thở hắt ra. Đôi mắt mờ đục, nửa nhắm nửa mở là những gì còn thấy trên khuôn mặt ảm đạm được những giọt nước làm cho lóe lên.

“Khai nhanh! Thú tội! Nếu không thì bố mày đây lại đổ nước tiếp. Mẹ nó! Hết cả nước rồi.”

Pao nhìn quanh và bất chợt nhìn thấy một đứa bé trai, dường như là học trò bỏ trốn khỏi lớp học đang rình theo dõi miễn phí màn trình diễn này ở sân sau. “Ê! Keng Hsiao-san, đi kiếm một chậu nước coi.”

Thằng nhỏ quá sợ, thụt đầu vào cổ bỏ chạy. Pao rủa vói theo, “Đồ súc sinh, tay sai địa chủ.”

“Để tôi đi lấy cho.” Một người nói và xách thùng đi.

“Ai da! Ai da!.” Người đàn bà nhắm nghiền đôi mắt thiếp đi trong tiếng rên rỉ đều đặn.

Liu đứng như trời trồng, hai tay thọc vào túi quần, bàn tay nắm chặt lại trong khi cánh tay thì như tê cứng. Khi cố xê dịch vị thế đứng thì anh thấy không thể rút tay ra nếu không từ từ mở các ngón tay ra trước.

“Sao anh ta đi lấy nước lâu thế?” Một anh Tích Cực nói. “Để tôi đi tìm anh ta.” Nói xong, anh bước khỏi sân. Thằng bé học trò vẫn còn lảng vảng chưa chịu vào lớp. Nó cố vần tảng đá nhỏ dưới chân tường để tìm dế. Anh chàng tích cực thấy vậy, bèn đổi ý đến giúp lật tảng đá lên. Chú nhỏ lại hoảng sợ bỏ chạy.

“Mẹ nó, muốn đầy, tao cho đầy.” Anh ta ôm tảng đá với cả hai tay rồi bước lên sân, ném mạnh vào cái chậu treo ở chân người đàn bà. Đám người ré lên tiếng hoảng hốt vì bị nước té lên người. Nếu người đàn bà có thét lên, tiếng của bà cũng chìm trong tiếng thét của đám đông. Nhưng sau đó, chỉ còn im lặng, nối tiếp bằng những tiếng lách tách êm ả nhưng nặng nề, như tiếng chân những con vịt bơi trong nước. Thân thể người đàn bà còn treo lơ lửng, nhưng máu từ ống quần chảy xuống cổ chân tay bị trói, và giọt xuống nền đá. Màu đỏ thẫm từ từ loang ra chan hoà trong vũng nước.

Cái chậu treo ở chân vẫn còn lắc lư vì cục đá ném vào. Thân thể người đàn bà cũng lắc lư theo. Cái đầu khi xoay bên này, khi xoay bên kia cách lạnh lùng, vô cảm. Ngọn gió thổi bay chẻ những sợi tóc láng ướt trong không trung.

Pao là người độc nhất lên tiếng sau một lúc lặng im, “Mẹ nó! Sao lẹ thế? Cho nó nhẹ nhàng thế sao? Thôi, hạ nó xuống và đem đi khuất mắt ngay.”

Những người tá điền và thành phần tích cực xúm lại cắt dây trói. Liu thấy Su Nan đang đứng nhìn quanh, đôi mắt kinh hoàng. Anh bước vội đến, kéo nàng ra khỏi thềm. Nắm lấy cánh tay nàng, anh nói trong bàng hoàng, “Đi ra khỏi nơi đây thôi.”

Họ đi ra xa trường học. Chỉ vài phút sau, hai người đã lấy lại bình tĩnh; nhưng lúc này Liu chỉ muốn đi đến một nơi không có ai xung quanh. Bước xuống ngọn đồi, họ băng qua một con đường và đi về hướng những cánh đồng. Ngạc nhiên thay, ngày vẫn chưa qua, mặt trời vẫn còn le lói ở trên cao. Những cánh đồng nâu sẫm trải dài cho đến chân trời xa. Hơi nóng chiếu trên lưng hai người đan với luồng khí lạnh từ những cơn gió thu, làm cho họ như sống trở lại với thực tế.

Liu đang đi theo sau Su Nan trên con đường hẹp thì bỗng nàng nhẹ quay lại, mắt không rời một vật gì đó, và thì thầm hỏi, “Cái gì thế? Hả anh.”

Một con lừa đang kéo một cỗ xe chạy vòng vòng trên một cánh đồng; thỉnh thoảng đổi hướng bất chợt. Vì là dân thành phố không rành về đồng áng, Liu và Su Nan không biết chiếc xe lừa đang làm gì. Ở xa, hai người cũng chẳng nghe hiểu gì những lời la hét của vài người đứng bên vệ đường gần đó. Xe lừa dường như chỉ muốn chạy qua những gốc rạ vừa cắt trên cánh đồng. Nếu không thế, thì nó cũng như chạy vô định nếu như không có cái cày buộc phía sau. Nhưng sau nó không phải là cái cày mà là một đống màu đen xám kéo lê trên mặt đất. Định thần một lúc, Liu nhận ra đó là một con người. Anh từng nghe đến cách trừng phạt dã man gọi là ‘nien ti kuntzu,’ nghĩa đen là dùng công cụ để bừa cho đất bằng phẳng. Có lẽ nó là đây, và người đang bị kéo lê trên đất lởm chởm là Han Ting-pang.

Liu và Su Nan nhìn cỗ xe chạy loanh quanh như chiếc xe tải không ai kiểm soát và có thể bất chợt lao vào họ. Su Nan quay người kéo Liu cùng bỏ đi. Nàng biết điều gì đang xảy ra. Bàn tay nàng lạnh ngắt trong tay anh và săn lại. Họ đi nhanh đến bờ tường làng rồi đi dọc theo nó. Cứ thế mà đi cho đến sau một chốc thì dừng lại, tựa lưng vào tường. Ánh sáng cuối ngày chiếu lên dãy tường dài một màu vàng cam nhờ nhờ.

Đứng bất động như thế, Liu chợt thấy hai người vẫn còn tay trong tay. Anh kéo nàng về phía mình nhưng dường như nàng không nhận ra. Sau cùng thì Su Nan cũng quay người nhìn vào anh.

Liu quàng cả hai cánh tay quanh nàng, kéo mặt nàng vào anh.như muốn ép ra cho hết những tiếng thở dài và những âm thanh của thế giới bên ngoài.

“Su Nan,” anh thì thầm, “Su Nan, anh sẽ chẳng bao giờ quên em.”

Su Nan chẳng trả lời cũng không chuyển động. Rồi đột nhiên, nàng ngước mắt lên nhìn anh và lại quay đi không vui. “Anh làm như chúng ta sẽ không còn gặp nhau nữa ư!”

“Ô Kê! Anh sẽ quên em.” Liu cuời, đùa, “anh sẽ quên em ngay khi anh vừa quay lưng đi.”

Dù mặt nàng xoay ra hướng khác, Liu cũng nhận ra hai gò má nàng tròn lên. Anh biết nàng đang cười. Anh hôn nàng và trong phút giây đó, bỏ quên hết những gì họ vừa mục kích trong những ngày qua.

“Khi nào anh đi? Được đi là may mắn lắm.”

Liu, thay vì trả lời, anh ôm nàng chặt hơn. Khi má nàng ép sát vào túi áo của Liu, nàng nghe tiếng giấy sột soạt bên trong; nàng lại dúi mặt vào để nghe tiếp những tiếng đó.

“Thư của em đó,” Anh nói. “Anh chẳng muốn gửi nó đi vì gửi rồi thì anh chẳng còn gì.”

“Vậy thì mang nó theo xuống Thượng Hải và gửi đi từ đó.”

“Gia đình em chắc sẽ thắc mắc vì thư em đóng dấu bưu điện Thượng Hải!”

Su Nan cười, “yên tâm, rồi anh cũng sẽ nhận thư em.”

“Nhưng em chẳng thể nào gửi cho anh nếu anh chưa viết báo cho em biết địa chỉ mới của anh sau khi anh đến Thượng Hải. Thời gian chắc là lâu lắm. Phải mất ít nhất ba tuần.”

Hai người không thể vừa nhìn nhau vừa hôn nhau cùng lúc. Liu lùi người ra một chút mà vẫn giữ Su Nan trong sải tay mình để nhìn nàng rõ hơn “Lần đầu chúng ta thấy nhau là lúc chúng ta cùng hát, ngồi trên thùng xe, em nhớ không? Anh nghe rất kỹ và phân biệt được giọng của em trong đám đông.”

“Em chẳng hát hay đâu.”

“Giọng em lúc hát cao hơn lúc bình thường. Hay lắm chứ.”

Su Nan cúi nhìn xuống, cười rũ rượi và tựa hẳn đầu vào ngực anh.

“Em cười điều chi?”

Phải hỏi ba bốn lần, nàng mới trả lời, “Em có hát đâu nào! Em chỉ nhép miệng giả bộ hát thôi.”

Cả hai cùng oà lên cười một hồi lâu. “Thật buồn cười, em nhỉ?”

Họ chợt ngưng cười rồi cùng ngã đầu váo bức tường, xong lại quay nhìn nhau. Liu không nén được ý tưởng rằng bức tường nằm rạp xuống thành một cái giường, và anh sẽ nhìn thấy mặt nàng như thế này mỗi ngày và hằng đêm; chắc anh sẽ hạnh phúc vô cùng, và sẽ không còn điều gì làm anh quan tâm hơn.

Và anh đi đến một quyết định cách dễ dàng đến độ anh cũng thấy kỳ lạ. Đó là ý định sẽ làm việc tích cực và leo dần lên các nấc thang cán bộ. Khi đến cấp tương đương trung đoàn trưởng, anh sẽ được phép cưới vợ. Những điều anh mục kích trong xã mấy ngày qua thật là kinh hoàng; nhưng anh biện bạch rằng nó chỉ là sự quá trớn trong tiến trình cách mạng.

“Anh sẽ trở về từ miền nam sớm,” anh nói. “Và dĩ nhiên cũng phải chờ một thời gian dài. Nhưng dú thế nào, anh cũng tìm cách để hai chúng ta làm việc cùng cơ quan. Thế là chúng ta lại gần nhau.” Anh cố xoay mặt nàng và nói, “Em nói đi! Em hãy nói thế là ổn rồi.”

Trong lúc quả quyết như thế, anh nhận ra nàng gật đầu nhè nhẹ trên vai anh. Anh đặt lên môi nàng một nụ hôn. Chung quanh yên ắng, trừ tiếng xào xạt nhẹ của làn gió thổi qua đám cỏ, thức tỉnh hai người sau phút mơ màng. Có thể có người nào đó tình cờ đi qua. Những cọng cỏ khô, dài lay động tạo ra âm thanh nhưng tiếng chân con rết bò sột soạt trên đất khô.

“Anh mới cắt tóc à?” Su Nan hỏi. “Mặt anh thấy khang khác.”

“Ừ, mới cắt chiều qua trên huyện.”

“Hèn chi trông anh có vẻ như anh chàng nông dân.” Nàng đưa tay xoa mái tóc anh. Họ lại đi bên nhau dọc theo bức tường, giữ một khoảng cách vừa phải. Có tiếng chân và tiếng trò chuyện sau lưng hai người ở một góc tường. Đó là Sun Fu-kuey và một thành viên tích cực. Liu tuởng họ sẽ rẽ sang lối khác. Khi đến cuối bức tường, ngần ngừ một chút trước khi rẽ ra con đường lớn, thì Liu và Su Nan nhìn thấy ánh đèn le lói ở cửa hàng hợp tác mà trước đó họ không để ý vì trời chưa tối.

Một người vẫy tay gọi, “Đồng chí Liu Ch’uan! Đồng chí Chang tìm anh. Có chuyện quan trọng về báo cáo Thành Quả.”

Liu phải bước vào trong. Và khi đã vào thì khó thoái thác. Chiều này, anh đã tìm cách rời sớm vì lý do phải chuẩn bị lên đường hôm sau. Nhưng anh thấy Chang đang say sưa ca ngợi thành quà công tác trước mọi người. Anh và Su Nan phải ráng ngồi cho đến nửa đêm.

Về đến trường, Liu thu xếp hành lý và lăn ra ngủ, để nguyên áo quần trên người. Chập chờn được vài giấc thì Chang đánh thức anh dậy. Trời còn tối đen. Ông Han, phu trường mang vào cây đèn và bữa ăn sáng. Pao Quyết Tiến, Sun Fu-kuey, Hsia Feng-ch’un và vài cán bộ cũng đến chào từ biệt. Ho tranh nhau mang giùm hành lý cho Chang và Liu.

“Thật tiếc các đồng chí phải đi vội. Chúng ta vừa mới quen nhau.” Pao cố gắng nói với vẻ luyến tiếc.”

“Chúng tôi phải đi thôi! Mọi người thật tình cảm. Đúng là tình đồng chí!” Chang nói vừa vẫy tay chào.

“Đáng buồn là các đồng chí không ở lâu để thấy thành quả cuối cùng của Cải Cách,” Sun nói. “Chúng tôi sẽ tổ chức lễ hội lớn, có múa lân, có ca nhạc, đi cà kheo.”

“Có Feng T’ien-you là tay đi cà kheo nổi tiếng nhất vùng.” Hsia hí hởn khoe.

Chang phải nín mới không tát vào mặt anh chàng ngu đần này; anh vỗ vai Pao và Sun, “Thôi, các đồng chí quay trở về đi. Còn nhiều việc quan trọng phải làm.”

“Chớ, chớ đưổi chúng tôi vội. Chúng tôi cần thêm sự chỉ bảo của đồng chí. Không có đồng chí, chúng tôi thấy mất định hướng.” Pao năn nỉ.

“Đồng chí đừng khiêm tốn,” Chang nói. “Chúng tôi học hỏi từ các đồng chí nhiều lắm.”

“Chúng tôi muốn đi bộ với hai đồng chí cho tới huyện luôn.”

“Dù các đồng chí có đi thêm với chúng tôi cả ngàn dặm, thì cũng đến lúc phải chia tay.”

Cuối cùng, họ cũng chia tay khi ra đến bên ngoài làng.

“Hy vọng các đồng chí sẽ trở lại. Bất cứ lúc nào.” Pao vừa vẫy tay vừa la vọng theo.

Mặt trời còn lấp ló chưa chịu lên. Những vệt mây màu cam và hồng giăng bên trên. Mặt đất tối sẫm bên dưới vòm trời cao dường như bằng phẳng hơn thường nhật. Dọc theo chân trời, từng sợi khói mong manh vươn lên hoà trong âm thanh run rẩy của sớm mai.

Vừa bước đi trong tranh tối tranh sáng, Liu vừa để mắt quan sát cánh đồng. Bóng những gốc rạ làm cho anh thấy mặt đất như nhấp nhô. Những con chim đã cất tiếng hót chào bình minh. Nếu những gì anh thấy những ngày qua còn đọng lại trên gốc rạ, thì dường như nó cũng được đàn chim tẩy sạch.

Đi cách sau lưng Chang một đổi, Liu chợt thấy một bóng người trên cánh đồng bỏ hoang. Nó mơ hồ như một người đàn bà đang lúi húi đào bới những củ khoai lang còn sót lại. Điều gì đó thôi thúc anh phải quay nhìn và anh gần như chắc chắn nhận ra đó là Erh Niu.

Hai người tiếp tục đi cho đến khúc đường bắt đầu bị lún sâu. Hai bờ đường càng cao lên và che tầm nhìn. Đất ẩm ướt hơi sương. Liu thấy mình đang đi trên con đường thoang thoảng mùi đất làm ngạt thở. Vùng đồng quê kinh hoàng cuối cùng lùi lại đàng sau. Có lẽ anh chẳng bao giờ còn thấy lại.

Anh nói với Chang, “Đồng chí cứ đi trước. Tôi dừng lại làm vệ sinh.”

Từ khúc đường bị lún sâu, Chang sẽ chẳng nhìn thấy đàng sau; trừ phi anh ta cố ý dò la.

Liu chạy trở lại cánh đồng, nấp sau một cây lớn. Từ đó, anh đảo mắt nhìn quanh để an tâm không có ai theo dõi.

Erh Niu vô cùng hoảng hốt khi thấy một người mặc đồng phục chạy về phía cô. Cô kéo vội chiếc áo tả tơi lên che ngực và ở trong tư thế nửa đứng dậy sẵn sàng bỏ chạy.

“Erh Niu, tôi đây.” Liu lần đầu gọi tên cô gái. “Cô thế nào? Có bình an không? Tôi vẫn cứ lo lắng về cô.”

Erh Niu lạnh lùng cúi xuống, tiếp tục đào khoai bằng hai bàn tay trần. Liu bước đến đứng trước mặt cô, cố lấy lại hơi thở bình thường. Anh nói, “Tôi đi đây, và chẳng bao giờ trở lại đây.”

Cô gái không nói, đưa các ngón tay lùa vào mái tóc rối bù, phủ đầy bụi đất. Phần tóc cột phía sau bị bung ra, vắt qua vai và che một phần mặt cô. Vừa chải tóc, cô vừa nhận ra mình đã bết bùn đất từ hai bàn tay lên tóc. Cô vội buông tay xuống.

“Tôi lo lắng cho cô.” Liu nói.

Cô gái như rơi vào tình trạng vô thức, lại đưa mười ngón tay lên chải tóc.

“Erh Niu.” Liu muốn nói với cô rằng anh rất hối tiếc sự việc đã qua, và mong cô đừng nghĩ quá xấu về anh. “Làm ơn nói với mẹ cô là tôi đi đây.” Anh tiếp, “Nói với bà rằng tôi rất ân hận. Tôi đã không thể giúp gì được. Tôi nhận rằng đó là điều tệ hại nhất.”

Mặt trời đã lên. Ánh nắng thắp sáng trên cành và ngọn cây, Những cây ‘hẹn hò’ nhỏ màu xanh lục đứng lộ hẳn ngoài ánh sáng giữa đám cây thưa thớt; những tán lá của chúng xòe ra, màu xanh vừa bắt đầu chuyển sang màu vàng cam đậm. Liu nhớ lại Erh Niu đã phá ra cười khi anh chẳng biết cây ‘hẹn hò’ hình thù ra sao. Nếu không có cuộc hẹn hò, chắc bây giờ anh cũng chẳng biết đâu.

Liu đứng dưới cây không biết nói gì thêm. “Erh Niu, cô rất cứng cáp.” Cuối cùng anh nói. “Những người trẻ chẳng bao giờ nên bỏ cuộc.”

Erh Niu khe khẻ gật đầu, như muốn nói rằng cô sẽ không bỏ cuộc. Rồi, hai dòng nước mắt từ từ lăn xuống má. Cô chùi nước mắt với bàn tay bết đất.

Im lặng hồi lâu, Liu nói, “Tôi đi đây. Cô ráng giữ mình.”

Erh Niu ngẩng đầu nhìn Liu – đây là lần đầu từ khi gặp lại – với một nụ cười khẽ khàng, cô gật nhẹ đầu. Nụ cười của cô như của đứa trẻ do những răng cửa của cô đã bị đánh gẫy hôm trước.

Liu quay lưng, bước vội vừa né những tán lá cây ‘hẹn hò’ đang rũ xuống quẹt qua đầu anh.

Hết phần 1.

Liên Minh Bảo Hiến Mỹ Gốc Việt
Vietnamese American Conservative Alliance (VACA)
https://freedom-vaca.org/vaca-blog-tieng-viet-nam/

https://freedom-vaca.org/vaca-main-blog-english-articles/

Discover more from Vietnamese-American Conservative Alliance (VACA)

Subscribe now to keep reading and get access to the full archive.

Continue reading