From: ‘han nguyen’ via Toronto medical group <toronto-medical-group>
Date: Wed, Jan 7, 2026 at 09:57
Cho có nụ cười, vui luôn là chính!
Hãn.
Bob gặp chuyện to
Bob gặp rắc rối lớn.
Ảnh quên mất ngày kỷ niệm cưới.Vợ ảnh nổi trận lôi đình và tuyên bố:
“Sáng mai, tôi muốn thấy một món quà ở ngay đường xe vào nhà,
và món đó phải tăng tốc từ 0 đến 200 trong 6 giây!
VÀ NÓ PHẢI Ở ĐÓ, KHÔNG THÌ BIẾT TAY TÔI!”Sáng hôm sau Bob dậy sớm đi làm.
Khi vợ thức dậy, nhìn ra cửa sổ…
quả thật có một hộp quà bọc giấy xinh đẹp đặt giữa sân.Bà vợ tò mò chạy vội ra, ôm hộp vào nhà, mở ra…
Trong đó là…
một… cái cân điện tử mới tinh.
Bob biến mất từ thứ Sáu tới giờ.
🎳 lý do tóc vàng sợ hãi
Hai đội bowling, một đội toàn tóc vàng và một đội toàn tóc nâu, thuê chung một chiếc xe buýt hai tầng để đi thi đấu cuối tuần ở Atlantic City.
Đội tóc nâu ngồi tầng dưới, uống vui, cười nói ầm ầm, cuộc đời như hội.
Một lúc sau, một cô tóc nâu để ý:
“Ủa, sao tầng trên im re?”Cô quyết định leo lên xem.
Đến nơi, cô thấy toàn đội tóc vàng đang ngồi cứng đơ, mắt nhìn thẳng ra đường, mặt tái xanh, tay bám ghì vào ghế trước đến mức móng tay trắng bệch.
Cô tóc nâu hỏi:
“Ủa trên này bị gì vậy? Tụi tui ở dưới vui dữ lắm mà!”
Một cô tóc vàng run rẩy ngước lên:
“Tụi bồ ở dưới thì… có tài xế!”
🍻 Truyền thống Ireland
Patrick bước vào một quán rượu ở Dublin, gọi ba ly Guinness, rồi ngồi một góc.
Anh uống từng ngụm nhưng… mỗi ly một ngụm, xoay vòng đủ ba ly.Uống xong ba ly, anh quay lại quầy và gọi tiếp… ba ly nữa.
Anh chủ quán thấy vậy mới nói:
“Cậu biết đấy, Guinness để lâu sẽ bị nhạt. Cậu uống từng ly một sẽ ngon hơn là gọi ba ly cùng lúc.”
Patrick đáp:
“À không đâu. Tôi có hai ông anh — một ở Mỹ, một ở Úc.
Còn tôi thì ở Dublin.
Ngày rời nhà, ba anh em hứa với nhau rằng, mỗi khi uống,
chúng tôi sẽ uống kiểu này… để nhớ những ngày còn được uống cùng nhau.”Chủ quán thấy cảm động, gật đầu, không nói gì thêm.
Từ đó, Patrick trở thành khách quen, lần nào cũng ba ly, uống vòng vòng từng ngụm.










