Dđ TuoiHac -> Tin tức, thời sự chiều ngày 18/1/2026

From: Lion Nguyen <luonguyen5920>
Date: Sun, Jan 18, 2026, 16:16

Tòa án Tối cao khó có thể lật ngược các mức thuế quan của Trump, “chính sách kinh tế đặc trưng” của ông: Bessent

CHỦ NHẬT, NGÀY 18 1 2026
Garrett Downs

  • Bộ trưởng Tài chính Scott Bessent cho biết Tòa án Tối cao khó có thể lật ngược các mức thuế quan mà Tổng thống Donald Trump áp đặt theo Đạo luật Quyền lực Kinh tế Khẩn cấp Quốc tế.

  • Tòa án tối cao có thể đưa ra quyết định về tính hợp pháp của việc Trump sử dụng IEEPA để áp đặt thuế quan ngay trong tuần này.

  • “Tôi tin rằng rất khó có khả năng Tòa án Tối cao sẽ bác bỏ chính sách kinh tế đặc trưng của một tổng thống,” Bessent nói.

Bộ trưởng Tài chính Scott Bessent hôm Chủ nhật cho biết “rất khó có khả năng” Tòa án Tối cao sẽ lật ngược việc Tổng thống Donald Trump sử dụng quyền lực khẩn cấp để áp đặt thuế quan, với một quyết định tiềm năng từ tòa án có thể được đưa ra ngay trong tuần này.

“Tôi tin rằng rất khó có khả năng Tòa án Tối cao sẽ bác bỏ chính sách kinh tế đặc trưng của một tổng thống,” Bessent nói trên chương trình “Meet the Press” của NBC. “Họ đã không bác bỏ Obamacare, tôi tin rằng Tòa án Tối cao không muốn tạo ra sự hỗn loạn.”

Vào tháng 6, Tòa án Tối cao đã giữ nguyên một điều khoản quan trọng của Đạo luật Chăm sóc Sức khỏe Giá cả phải chăng, thiết lập một hội đồng để đề xuất các dịch vụ chăm sóc phòng ngừa mà các công ty bảo hiểm phải cung cấp miễn phí cho bệnh nhân.

Bình luận của Bessent được đưa ra một ngày sau khi Trump nói rằng ông sẽ áp đặt một loạt thuế quan mới đối với hàng hóa đến từ châu Âu cho đến khi “một thỏa thuận được đạt được về việc mua lại hoàn toàn Greenland”. Trong bài đăng trên Truth Social, ông Trump không nêu rõ ông đang viện dẫn điều khoản luật nào để áp thuế, mặc dù động thái này dường như tương tự như các loại thuế "ngày giải phóng" mà ông đã áp đặt lên hàng chục quốc gia theo Đạo luật Quyền lực Kinh tế Khẩn cấp Quốc tế (IEEPA).

Ông Trump cho biết, thuế đối với hàng hóa từ Đan Mạch, Na Uy, Thụy Điển, Pháp, Đức, Anh, Hà Lan và Phần Lan sẽ bắt đầu ở mức 10% vào ngày 1 tháng 2. Sau đó, mức thuế sẽ tăng lên 25% vào ngày 1 tháng 6.

Tòa án Tối cao dự kiến ​​sẽ ra phán quyết về việc ông Trump sử dụng IEEPA để áp thuế trước khi kết thúc nhiệm kỳ, nhưng quyết định có thể được đưa ra ngay trong tuần này. IEEPA trao cho tổng thống quyền rộng rãi để sử dụng các công cụ kinh tế nhằm đối phó với "mối đe dọa bất thường và đặc biệt".

Bessent cho biết thuế quan mới của Trump đối với châu Âu liên quan đến Greenland là phản ứng trước một tình huống khẩn cấp.

“Tình trạng khẩn cấp quốc gia là tránh một cuộc khủng hoảng quốc gia,” Bessent nói. “Đây là một quyết định chiến lược của tổng thống… ông ấy có thể sử dụng sức mạnh kinh tế của Mỹ để tránh một cuộc chiến tranh nóng.”

Trump từ lâu đã tìm cách mua lại Greenland, lãnh thổ thuộc Bắc Cực của Đan Mạch, và đã tăng cường chiến dịch gây áp lực để Mỹ tiếp quản hòn đảo này trong những tuần gần đây. Các nhà lãnh đạo ở Greenland, Đan Mạch và khắp châu Âu đã bác bỏ rộng rãi yêu cầu của Trump về việc tiếp quản hòn đảo.

Các nhà lãnh đạo châu Âu của các quốc gia bị ảnh hưởng bởi thuế quan mới đã phản ứng vào Chủ nhật.

“Các mối đe dọa thuế quan làm suy yếu quan hệ xuyên Đại Tây Dương và có nguy cơ dẫn đến một vòng xoáy xuống dốc nguy hiểm. Chúng tôi sẽ tiếp tục đoàn kết và phối hợp trong phản ứng của mình,” các nhà lãnh đạo của Đan Mạch, Phần Lan, Pháp, Đức, Hà Lan, Na Uy, Thụy Điển và Vương quốc Anh cho biết trong một tuyên bố chung.

“Chúng tôi hoàn toàn đoàn kết với Vương quốc Đan Mạch và người dân Greenland. Dựa trên quá trình đã bắt đầu từ tuần trước, chúng tôi sẵn sàng tham gia đối thoại dựa trên các nguyên tắc chủ quyền và toàn vẹn lãnh thổ mà chúng tôi kiên quyết ủng hộ,” tuyên bố nêu rõ.

Phó Tổng thống JD Vance và Ngoại trưởng Marco Rubio đã gặp Bộ trưởng Ngoại giao Đan Mạch Lars Lokke Rasmussen và Bộ trưởng Ngoại giao Greenland Vivian Motzfeldt tại Nhà Trắng tuần trước trong một cuộc họp mà Rasmussen mô tả là “thẳng thắn nhưng mang tính xây dựng.”

Sau cuộc họp, nhóm cho biết Mỹ và Đan Mạch sẽ thành lập một nhóm làm việc cấp cao để vạch ra tương lai của Greenland.

Chính quyền Trump tuyên bố rằng việc Mỹ mua lại Greenland là rất quan trọng đối với an ninh quốc gia để chống lại sự bành trướng của Nga và Trung Quốc trong khu vực.

CNBC đã liên hệ với Nhà Trắng và Bộ Tài chính để làm rõ đạo luật nào mà Trump đang sử dụng để áp đặt thuế quan mới đối với châu Âu.

ĐÍNH CHÍNH: Vivian Motzfeldt là Bộ trưởng Ngoại giao của Greenland. Phiên bản trước đó của bài báo này đã ghi sai chức danh của bà.

Bessent:%20Unlikely%20Supreme%20Court%20will%20overrule%20Trump’s%20tariffs

https://www.cnbc.com/2026/01/18/trump-tariffs-supreme-court-bessent-trade-greenland.html?__source=iosappshare%7Ccom.apple.UIKit.activity.CopyToPasteboard

Mời nghe:
https://youtu.be/n3Lb1IFurJ4?si=fm1CQvw7GV4Dm8UR

Một góc nhìn về sự phát triển của Việt Nam

  • Vào bài :

Tôi thấy nhiều người bình luận là:
– “Chị không thấy đất nước mình đã thay đổi nhiều lắm sao? Ngày xưa đường đất, giờ đường bê tông; ngày xưa nhà tranh, giờ nhà cao tầng. Sao chị không thấy sự phát triển đó để khen?”

Lời bình luận này nghe rất ngu ngơ. Bởi vì một đứa trẻ, dù không ai dạy, nó cũng sẽ lớn. Bạn không thể tự hào rằng “ngày xưa tôi cao 80cm, bây giờ tôi 1m70”; vì đó là quy luật sinh học, không phải sự thành tựu.

Cũng y như vậy, một quốc gia sau hàng chục năm hòa bình mà có đường bê tông, có nhà cao tầng, không phải là điều để hãnh diện. Đó chỉ là điều tự nhiên phải có, nếu con người còn làm việc và thời gian còn trôi đi.

Cái đáng nói là:
– “Khi bạn lớn lên, bạn trở thành người tử tế hơn, hay chỉ là có một thân xác to hơn?”

Một đất nước thật sự phát triển không đo bằng số tầng cao ốc, mà bằng mức độ tự do, công bằng và phẩm giá của người dân. Bê tông có thể che mưa, nhưng không thể che sự bất công. Đường nhựa có thể chạy nhanh, nhưng không thể chạy trốn khỏi nỗi sợ nói thật.

Và GDP có thể tăng, nhưng nếu niềm tin của con người giảm, thì đó không phải là phát triển; mà chỉ là sự phình to trong ảo tưởng.

Nếu muốn tự hào, hãy so với những nước cùng xuất phát điểm:
– Hàn Quốc sau chiến tranh nghèo đói, 60 năm sau trở thành nền kinh tế công nghệ.
– Nhật Bản từ đống tro tàn, vươn lên thành quốc gia văn minh bậc nhất thế giới.
– Singapore không có tài nguyên, nhưng xây được nhà nước liêm chính, dân được tôn trọng.

Còn Việt Nam thì sao?

Sau hơn nửa thế kỷ, người dân vẫn phải “xin” từng miếng giấy tờ, “chạy” từng thủ tục, “đóng” từng khoản phí không tên. Nếu đó là “phát triển, thì xin hỏi: “phát triển cho ai?”

Cái đáng sợ nhất không phải là nghèo, mà là sự tự mãn trong hoàn cảnh nghèo trí tuệ.

Người ta tưởng rằng bê tông là biểu tượng của văn minh, mà quên rằng văn minh bắt đầu từ cách con người đối xử với nhau. Một quốc gia có thể có đường cao tốc, nhưng nếu dân phải cúi đầu trước cửa quyền, thì đó chỉ là một xã hội được tráng xi măng lên sự sợ hãi.

Đừng khoe rằng đất nước đã khác xưa, khi điều duy nhất nhìn thấy khác là lớp sơn ngoài tường.

Hãy hỏi xem:
– Con người có được tôn trọng hơn không?
– Tiếng nói của dân có được lắng nghe không?
– Luật pháp có còn phục vụ công lý hay phục vụ quyền lực?

Bởi vì, một đất nước không thể gọi là phát triển, nếu người dân vẫn phải xin để được sống đúng luật. Khi người dân phải nuôi cả nhà nước. Đó không phải là phát triển.

Ở Việt Nam, từng đứa trẻ vẫn còn ngồi trên ghế nhà trường đã phải đóng tiền để “xây dựng đất nước,” “ủng hộ đồng bào thiên tai,” “xây trường học…”

Những em bé mới mười tuổi đã bắt đầu gánh nghĩa vụ “cứu người lớn”; Trong khi người lớn ấy là những người đang được trả lương để quản lý quốc gia. Mỗi khi bão lũ xảy ra, thay vì có quỹ dự phòng quốc gia được vận hành minh bạch, thì chính phủ lại ngửa tay xin tiền dân. Từng người nông dân, công nhân, bà bán hàng rong, chủ tiệm tạp hoá, thậm chí từng lớp học, từng doanh nghiệp nhỏ… đều phải “đóng góp cứu trợ.”

Và rồi có người vẫn nói:
– “Đất nước mình đã thay đổi nhiều rồi mà.”

Thay đổi ư? Khi người dân vẫn phải trả tiền cho những thứ lẽ ra thuộc về phúc lợi. Một đất nước đứng thứ 5 về quy mô kinh tế ở Đông Nam Á, nhưng trẻ em vẫn không được học miễn phí, bệnh nhân vẫn phải “đặt phong bì” để được nằm bệnh viện, và người già vẫn phải sống nhờ con cái, thay vì được bảo đảm bằng hệ thống an sinh.

Nếu đó gọi là “thay đổi,” thì đó là sự thay đổi trên giấy, chứ không phải trong phẩm giá con người.

Ở các quốc gia phát triển, người dân nộp thuế để được bảo vệ. Còn ở Việt Nam, người dân nộp thuế, rồi lại bị kêu gọi đóng góp thêm để vá lỗi của chính bộ máy cai trị.

– Người dân trả tiền cho trường, rồi trường vẫn xuống cấp.

– Trả tiền cho bệnh viện, rồi vẫn phải mang thuốc từ nhà.

– Trả tiền cho quỹ thiên tai, rồi khi lũ lụt về, người dân vẫn tự bơi trong nước mắt của mình.

Đó không phải là “phát triển,” mà là một vòng luẩn quẩn của sự bóc lột hợp pháp hoá bằng khẩu hiệu.

Các bạn bảo:
– “Hãy nhìn vào những điều tích cực chứ.”

Những “điều tích cực” mà các bạn nói là gì vậy? Xin chỉ cho tôi “điều tích cực” nào khiến người Việt hôm nay sống hạnh phúc hơn, công bằng hơn, hay ít sợ hãi hơn?

GDP đó có cao hơn những quốc gia từng thua xa Việt Nam ba mươi năm trước hay không?

Hãy thử nhìn chung quanh: bao nhiêu người lao động đang sống lay lắt với đồng lương không đủ trang trải, Những con đường bê tông mà các bạn tự hào cũng chính là nơi từng đứa trẻ phải đạp xe sát bên xe “container,” xe khách, xe tải, vì không có nổi một làn đường an toàn cho người dân.

Đường có thể phẳng, nhưng sinh mạng con người lại gập ghềnh hơn bao giờ hết.

Ngay cả trong bệnh viện, đáng lẽ ra là chỗ cuối cùng còn lại của nhân đạo, đã bao nhiêu người phải chết trước cánh cửa cấp cứu chỉ vì không kịp nộp viện phí, chỉ vì y tá, bác sĩ còn bận “hỏi giấy tờ”?

Đó là cái mà bạn gọi là “phát triển” sao?

Một xã hội nơi mạng người rẻ hơn một chữ ký, nơi sự sống phải xếp hàng chờ được phép cứu, thì mọi chỉ số GDP đều vô nghĩa.

Nếu đó là “phát triển,” thì xin lỗi đó không phải là tiến bộ, mà là sự thích nghi của người dân với bất công.

Một quốc gia không thể được gọi là “phát triển” khi trẻ em phải đóng góp để cứu người lớn, khi người dân phải quyên góp cho những sai lầm của chính quyền, và khi người nộp thuế phải nộp thêm lần nữa để được đối xử như con người.

Thay đổi thật sự không nằm ở màu của bê tông, mà ở màu của lương tri. Và chừng nào người dân còn phải đi xin công lý, thì mọi con đường lát nhựa chỉ là lớp sơn mỏng trên một nền đất mục.

Hong Thai Hoang ( Tác giả )

Liên Minh Bảo Hiến Mỹ Gốc Việt

Vietnamese American Conservative Alliance (VACA)
https://freedom-vaca.org/vaca-blog-tieng-viet-nam/

https://freedom-vaca.org/vaca-main-blog-english-articles/

Discover more from Vietnamese-American Conservative Alliance (VACA)

Subscribe now to keep reading and get access to the full archive.

Continue reading