Hanh Thông và Hanh Tắc: Mưu kế thoát hiểm. (tập 2)

Hanh Thông và Hanh Tắc: Mưu kế thoát hiểm. (tập 2)

Mấy bữa trước, tui mời các bạn nhấp nháp vài món tráng miệng của Hanh thông và Hanh tắc.

Hôm nay, là món main dish, món chính của ngày 1/18/26 tại đài Bôn Xà Rông.

Tui có viết:

“Như thường lệ, trước giờ đón, hãng xe gửi tin nhắn qua phone như là:

– xe Uber- loại Lexus- mầu trằng- bảng số 7AVC554- tên tài xế Robinson sẽ đón lúc 8am. Xin ra đường trước 5 phút đứng chờ.”

7:45 am, tui quần áo bảnh bao ra lề đường đứng chờ xe Uber . Tay thì cầm Iphone đặng theo dõi tình hình cho thiệt sát.

Bỗng cái phone kêu Ding lên 1 tiếng báo động có message tới.

Tui nghĩ là message về việc xe đến đón.

Tui mở ra đoc:

  • Trip cancelled. Wait for another Uber driver.

Trời! Sáng sớm xuất hành chưa được ai mở hàng mà đã bị tổ trác.

Còn 15 phut nữa tới giờ hẹn đón 8:00am.

Chờ Another Uber Driver giống như hẹn đào đi coi chớp bóng. Hổng biết đào có tới hay không? Mặt mũi ra sao? vui tươi hay quạu đeo? quần tây áo đầm hay sợi vắn sợi dài, tóc dài hay demi garcon?

Có hàng ngàn câu hỏi trong đầu về chân run run về một người hẹn hò mà chưa bao giờ được gặp.

Nó xốn xao gì đâu.

Tui dán con mắt dzô cái phone đặng chờ tin mới nhất ”từ chiến trường Đông Bắc, báo tin có 1 người em đi sắp dzìa “ mà tới giờ, hổng thấy em nào sẽ quay dzìa đón tui.

Đúng 8am. Hổng có một bóng dáng chân dài chân ngắn nào mà cũng hổng có tin sét đánh ngang tai. Tui quíu đít vì sợ lỡ hẹn thử máu thì làm hẹn lại sẽ phải chờ them cả mấy tuần nữa, chắc chớt quá.

Tui đảo mắt ngõ tới lui hai chiều đường mà sáng sớm nhằm đúng giờ đi mần dziệc, xe chạy hà rầm, không có một chiếc nào mang dấu Uber tới rước tui.

Tui bắt đầu quạu và ngó đồng hồ: 8:10am.

Trễ 10 phút rồi, hổng oong đơ gì hết, tui móc túi lấy xâu chìa khóa mở cửa garage đặng lấy xe lái đi một mình, miệng muốn chửi.. mà hổng biết chửi ai thành ra đành tự ngâm 2 câu thơ Kiều giống như Từ Hải đang đứng chớt đơ đặng cho hả dạ:

Trải qua mười phút bể dâu

Đứng chờ mỏi cẳng mà đau đớn lòng.

Phải công nhận cụ Nguyễn Du linh thiệt. Mới xuống 6 câu vọng cổ của chữ Lòng một cái thì nghe cái rét bên tai.

Có một thằng Ai xít đit đui gì đó ngồi trên một cái xe đen Honda Accord, đậu lại, râu ria tóc tai bờm xờm thấy gớm. Chắc nó hổng có tiền đi hớt tóc, thò đầu ra xe hỏi:

  • Sir. Are you Ph ờ ..ư…u …ă…?

Tui tưởng nó hỏi đường vì cái giọng pha Cà mà La ừ mau xa ta ra qua xứ lạc đà nghe toàn âm a a ư ư ..

Ông nội mày. Tên tau là Phúc chứ hổng phải là F..giống như mày nghĩ trong đầu đâu nghe con. Mày mà diễu tên tao là có chuyện nghe con. Mà thôi, P hay F gì cũng đều sung sướng như nhau. Chuyện nhỏ như con thỏ, mắc mớ gì mà quạu.


hình minh họa thôi.

Tui bắn cho nó một cái liếc hình viên đạn đồng đen 12ly7 ngay cái miệng. Chừng nghe nó đang đánh vần cái tên cúng cơm của tui mà giọng run run hổng dám dứt lời, thấy thương quá, tui gật đầu và nói:

  • Are you Uber guy?

Nó cũng gật đầu lia lịa. Tui nghĩ trong bụng:

“Thằng cha mày, tau chờ muốn hụt hơi bây giờ mày mới tới. Tau mắc đ.. cũng không dám dzô nhà phải nín nẫy giờ vì sợ trễ chuyến đò sang ngang. Mày làm cái gì mà trễ vậy con?”

Chắc nó có họ với Tôn Ngộ Không và đọc được ý nghĩ của tui, nó liền umbala giải thích sao mà tới trễ.

Tui bèn nói:

Why don’t you call me?

Thằng rệp nào con rệp nào, tui thề dzới ông địa là người ta không bao giờ nói sai về giống rệp này. Giống rất lỳ lợm và chối bai bải, xạo sự tổ cha hổng tin được dù minh có lỗi.

Cho nên, thay vì xin lỗi, nó liền chạy tội:

  • You are here. I don’t need to call you.

OK. Tui ngó đồng hồ giờ là 8:15am. Mệt dzới mày quá,

Tui mở cửa xe leo lên hô nó chạy đi kẻo trễ giờ hẹn của tui.

Chừng sít beo xong, xe chạy, tui mới tỉnh giấc mộng dài.

Ở băng sau, giồng như James Bond 00 Biết, tui bắt đầu điều chỉnh vị trí chỗ ngồi đặng hổng cho nó nhìn thấy tui trong gương chiếu hậu mà tui thì thấy được cái đầu nó nghiêng nghiêng ở phía trước.

Hổng biết mắc cái chứng gì mà sao tui nghi thằng này quá chời. Dân xứ Hồi mà Hồi nào? Hồi đó, Hồi trước hay Hồi sau. Ông nội tui nghe mà Hồi hộp.

Nhìn râu ria tóc tai lởm chởm một bụi đen thui của nó, y chang như mấy thằng ISIS mà tui thấy trên đài CNN ở bên Syria hồi tụi nó chiếm được thành phố Raqqa làm thủ đô của chúng.

Bịt đầu, múa gươm chặt đầu con tin và người dân nhu trong phim chưởng thấy mà muốn xỉu. Ý chừng nếu nó mà còn thêm cái khăn đen chùm trên đầu và thanh mã tấu trên tay là tui sẽ thí mạng cùi bung cửa xe dzọt ra như Tom Cruise trong phim Impossible chứ không thể ngồi im trong xe đặng cho nó cứa cái cổ gà dai nhắc của mình như tụi nó đã làm hồi đó.

Thấy mà ớn. Càng nghĩ càng run.

Cái đầu nghĩ dzậy và tích tắc, ra lệnh cho con mắt tui đảo ra ngoài đường xem nó đang đi lộ nào tới chỗ hẹn.

Tui biết rành 6 câu về con đường đi tới.

Có 2 lộ đi. Một là leo lên xa lộ chạy. Hai là đi vòng đường núi. Xa lộ thì xa và lâu hơn, đường núi thì lẹ và ngắn hơn.

Nó bắt đường núi, gọi là Santa Susana Pass, con đường tui hổng xa lạ gì.

Chết cha. Nghi thiệt. Cái con đường núi này hổng giống như đèo Hải vân ở VN. Nó dài chừng 5 miles mà ngoằn ngoèo như con rắn đi lên đi xuống triền núi nhìn xuống vực sâu mà xây xẩm mặt mày mắc ói. Nhà cửa le ngoe ở 2 sườn núi mà hổng thấy một mạng nào ra đường.

Đường chỉ có 2 len đi xuôi ngược, con đường nó đang đi lại là len sát vực núi phía ngoài.

Hồi trước, vợ tui được tui cho đi thám hiểm một lần, bà xanh mặt khi được đi len ngoài bờ núi, ngó lên nhìn thấy thiên đường rõ ràng cùng mấy chị tiên nữ đang múa ở trển.

Bà đã la làng và nói:” Bộ anh hết đường đi rồi sao?”

Tui nghĩ trong bụng giống như bà vợ tui nói là thằng Ai xịt này “bộ hết đường đi rồi sao” mà chọn đường lên thiên thai đặng tính có thể qua một khúc cua gắt nào đó vắng xe, nó dám đậu lại, xuống rút mã tấu kê vô cần cổ mình để mượn cái bóp tiền của tui rồi sau đó, hô lên“ Allah Akbaru” trước khi tiễn tui về quê xưa.

Tới đó, tui liền tính kế trong 36 kế của Tôn Tử.

Tẩu vi thượng sách được không? nhưng tẩu ra mà rớt xuống vực sâu này thì là hạ sách chứ không phải thượng sách và còn tốn tiền đi sửa sắc đẹp hay phải mua xe lăn ngồi. Hổng được.

Kế thứ 2 là nghi binh và lien lạc với tư lệnh vùng.

Theo đó, tui liền móc cái seo phone ra kêu về hậu cứ đắng báo cho tư lệnh vùng biết tọa độ tui đang ở.

  • “A lô? Em hả? Ừa. Anh được xe Uber tới rước, thằng tài xế rệp nhìn thấy ghê quá. Nó đang chở anh đi đường núi tới phòng lab. Hơi trễ một chút nhưng hổng sao, anh chụp hình nó gửi cho em xem đặng theo dõi. Nếu đêm nay, anh không dzìa thì kêu 911 cứu anh”

Tui biết nó không hiểu tiếng Việt nhưng khi tui kêu phone, sao nó cứ nghiêng nghiêng cái đầu về hướng sau đặng nghe xem tui nói cái gì? Bà nội mày cũng hổng hiểu.

“Đúng là thằng gian nhưng tau biết chuyện Tam Quốc Chí và có quen ông Khổng Minh, tau đâu có ngán mi?”

Để nó không nghi ngờ, tui phải nói chuyện với vợ tui bằng âm hưởng giọng điệu êm ái tình tứ và nhẹ nhàng giống như hồi Ngày Xưa Hoàng Thị, làm như hổng có chuyện gì nguy hiểm đang xảy ra. Đồng thời, tui lén mở photo trong phone ra. Miệng thì nói chuyện, tay thì set up Photo để bí mật chụp cái mặt hắc ám của nó rồi send về hậu cứ cho tư lệnh biết đặng nếu có biến thì sẽ biết đường đi tìm tui.

Thằng Ai Xịt từ lúc tui lên xe cho tới giờ này, nó không hề mở miệng nói chuyện dzì dzới tui và tui thì ngược lại, cũng không muốn hỏi nó một câu nào.

Nhìn cái cặp lông mày rậm rạp và hàm râu như bụi tre già rể mọc tùm lum của nó với cặp mắt gian manh đảo lia chia, tui tính tiếp.

Sau kế thứ 2, tui tính kế thứ 3 tiếp tục là giả ngu, giả câm là thượng sách. Theo đó, tui ngồi im ru suốt một cõi đi về.

Với 3 phương kế tui vừa gài độ trên xe đã làm tui yên tâm hơn nhất là đã báo cáo về hậu phương cho tư lệnh vùng biết tọa độ chuyển quân của tui. Có biến thì có cứu kịp thời.

Với mưu lược chỉ thua Khổng Minh một chút xíu như vậy, tui tin chắc là thằng Ai xịt này sẽ không làm gì được tui dù nó có la lên một trăm lần : “Allah Akbaru”, tui hổng ke.

Tư lệnh vùng mà nghe “Allah Akbaru” là động binh liền.

(xin xem tiếp tập 3 : Hanh Thông và Hanh Tắc)

4 suyễn

Phóng viên đài Bôn Xà Rông.

Thank you.

Phil Nguyen

Discover more from Vietnamese-American Conservative Alliance (VACA)

Subscribe now to keep reading and get access to the full archive.

Continue reading