VBVNHN – VDBHK Hương Xưa Mùa Cũ (gửi lại)

From: Phu Vo <phuvophotography>

Date: Thu, Jun 4, 2026 at 04:16
Subject: VBVNHNVDBHK Hương Xưa Mùa Cũ (gửi lại)

Kính gửi quý văn thi hữu Văn Bút VNHN VDBHK,

Hôm nay, trong không khí dịu dàng của ngày thứ Sáu cuối tuần, Y Thy Võ Phú xin kính gửi đến quý cô, chú, bác, anh chị lời chúc sức khỏe, an vui và nhiều cảm hứng sáng tác.

Sau một chặng đường dài với biết bao tâm huyết, nhiều lần trình bày, đọc lại bản thảo, hiệu đính và chỉnh sửa cẩn thận, tuyển tập thơ văn “Hương Xưa Mùa Cũ” của văn thi sĩ Tưởng Dung cuối cùng cũng đã hoàn tất và chính thức được gửi đến nhà in.

Đây là một tuyển tập đặc sắc, với những dòng hồi tưởng, những cảm xúc chân thành và những nét đẹp rất riêng của một tâm hồn yêu văn chương tha thiết…

Qua từng trang viết, người đọc sẽ bắt gặp hình ảnh của những mùa cũ thân quen, những kỷ niệm xưa còn đọng lại trong tâm hồn, cùng những suy tư nhẹ nhàng nhưng sâu lắng về tình người và cuộc sống.

Y Thy Võ Phú xin thay mặt tác giả, chị Tưởng Dung, trân trọng giới thiệu tuyển tập ý nghĩa này đến quý văn thi hữu trong diễn đàn. Kính mời quý vị dành chút thời gian đọc bài giới thiệu tuyển tập được gửi kèm sau đây, và nếu yêu mến, xin vui lòng liên lạc trực tiếp với tác giả để sở hữu một ấn bản đặc biệt, được thực hiện với tất cả tình yêu dành cho văn học nghệ thuật.

Xin chân thành cảm ơn sự quan tâm và tình cảm quý báu của quý văn thi hữu dành cho tác giả cũng như cho nền văn học nghệ thuật Việt Nam nơi hải ngoại.

Kính chúc quý văn thi hữu một cuối tuần thật vui khỏe, bình an và tràn đầy thi hứng.

Trân trọng,
Y Thy Võ Phú

HƯƠNG XƯA MÙA CŨ

Một hành trình ký ức, một tiếng lòng dịu nhẹ giữa thời gian

Hương Xưa Mùa Cũ là nhan đề tuyển tập thơ văn của văn thi sĩ Tưởng Dung. Chỉ cần đọc nhan đề, người ta đã như chạm vào một miền ký ức sâu lắng, nơi thời gian không mất đi mà lắng lại, rồi kết thành những dư âm dịu dàng trong tâm hồn. Ở đó, hương không còn là “mùi hương” hữu hình, mà là dư vị của những tháng năm đã qua. Còn “mùa” không chỉ là sự tuần hoàn của đất trời, mà là những chặng đời đã từng sống, từng yêu, từng vui buồn và dâu bể.

Nhan đề “Hương Xưa Mùa Cũ”ấy mang trong mình một vẻ đẹp vừa gần gũi, vừa xa vời, chỉ cần khẽ mở là kỷ niệm ùa về nguyên vẹn. “Hương xưa” là những gì còn vương lại, mong manh mà bền bỉ; “mùa cũ” là dấu tích của thời gian, tưởng như đã phai nhòa nhưng vẫn âm thầm hiện hữu trong từng nhịp nhớ, từng khoảng lặng của lòng người…

Từ cảm hứng ấy, tập thơ văn hiện ra như một hành trình trở về đầy lắng đọng; trở về với tuổi trẻ, với những rung động đầu đời, với quê hương xa khuất và những mối tình đã qua…

Hương Xưa Mùa Cũ dẫn dắt người đọc bằng giọng điệu nhẹ nhàng, sâu lắng, để rồi khẽ nhắc rằng: có những điều thuộc về quá khứ, nhưng chưa bao giờ rời khỏi trái tim.

Văn thi sĩ Tưởng Dung từng khiêm tốn bộc bạch rằng không dám nhận mình là nhà thơ hay nhà văn. Chị chỉ là người “thích thơ văn từ nhỏ” và viết khi có cảm hứng. Nhưng chính sự “không cố trở thành” ấy lại tạo nên một giọng điệu rất riêng: tự nhiên, không gượng ép, không bị đóng khung trong bất kỳ khuôn mẫu nghệ thuật nào.

Từ những năm trung học tại Biên Hòa (khi còn là nữ sinh trường Ngô Quyền), tình yêu thơ văn của chị đã nhen nhóm và lớn dần. Việc cùng bạn bè in những tập thơ đầu tiên để “phát free” cho thầy cô, bạn học không chỉ là một kỷ niệm dễ thương, mà còn là dấu mốc quan trọng của một tâm hồn biết chia sẻ. Đó là thơ của tuổi trẻ: hồn nhiên, trong sáng, có thể còn vụng về, nhưng lại chân thật đến mức không thể thay thế…

Ảnh hưởng từ những tên tuổi lớn như nhà thơ Nguyễn Tất Nhiên không làm chị mất đi tiếng nói riêng, mà trái lại, như một nguồn cảm hứng ban đầu để chị bước vào thế giới chữ nghĩa. Từ những bài thơ đầu tay, những lần gửi bài đăng báo với niềm vui giản dị khi được chọn đăng, đến việc tham gia làm báo Xuân của trường… tất cả tạo nên một hành trình văn chương bắt đầu từ niềm yêu thích thuần túy, không toan tính.

Và có lẽ, chính vì không ràng buộc bởi tham vọng “trở thành văn thi sĩ ”, nên thơ văn của chị giữ được một sự trong trẻo hiếm có. Đó là thứ văn chương không nhằm chứng minh điều gì, mà chỉ đơn giản là ghi lại những gì đã đi qua đời mình.

Cuộc đời của chị Tưởng Dung cũng là một hành trình nhiều chuyển động. Từ Biên Hòa đến Sài Gòn, từ bục giảng Việt Văn ở Long Thành đến cuộc sống nơi xứ người sau năm 1981. Những thay đổi ấy không chỉ là địa lý, mà còn là những lớp trải nghiệm chồng lên nhau, tạo nên chiều sâu cho cảm xúc và suy tư.

Nếu như tuổi trẻ của chị gắn với phấn trắng bảng đen, với giảng đường Văn khoa Sài Gòn, thì những năm tháng sau này (nơi đất Mỹ) lại là một câu chuyện khác; câu chuyện của hội nhập, của mưu sinh, của những vai trò đời thường như người vợ, người mẹ, người con.

Chị Tưởng Dung Từng làm việc trong các hãng điện tử, từng là trợ giảng trong trường tiểu học, và hiện nay là người chăm sóc cha mẹ già… những công việc ấy tưởng chừng xa rời văn chương, nhưng thực ra lại chính là chất liệu sống nuôi dưỡng thơ văn của chị. Bởi văn chương, rốt cuộc, không nằm ở những điều lớn lao, mà ở cách ta cảm nhận những điều bình dị. Và chị Tưởng Dung viết từ chính những điều bình dị ấy.

Hương Xưa Mùa Cũ vì thế không phải là một tuyển tập được “viết và in ấn” theo ý đồ nghệ thuật nhất quán, mà là một sự gom góp tự nhiên của những bài thơ, bài văn được viết rải rác qua nhiều giai đoạn. Có những bài từ thời trung học, có những bài viết sau này trên các đặc san, tạp chí, trang web… Mỗi bài là một "dấu ấn" của thời gian, một "mảnh ghép" của một giai đoạn đời.

Chính sự “không đồng nhất” về thời gian ấy lại tạo nên một vẻ đẹp riêng cho tập sách. Người đọc có thể nhận ra sự chuyển biến trong giọng điệu, trong cách nhìn, trong chiều sâu cảm xúc của chị Tưởng Dung. Từ những rung động non trẻ đến những suy tư chín chắn, từ những cảm xúc cá nhân đến những chiêm nghiệm về đời sống… tất cả đan xen, bổ sung cho nhau, tạo nên một bức tranh toàn diện về một đời người.

Một trong những điểm đáng quý của thơ chị Tưởng Dung là chất nữ tính rất rõ nét, nhưng không yếu mềm. Đó là sự dịu dàng, tinh tế trong cảm nhận, nhưng cũng là sự bền bỉ, chịu đựng và hy sinh. Những bài thơ của chị không cần những hình ảnh lớn lao, mà chỉ cần một kỷ niệm nhỏ, một cảm xúc thoáng qua cũng đủ để khơi dậy sự đồng cảm.

“Em ở bên này, lái xe xuống phố,

Xứ lạ quê người, nỗi nhớ mênh mông!”

(Biên Hòa, Nỗi Nhớ Khôn Nguôi)

hay:

“Anh đã đến, trong bình minh rộn rã

Mang tình yêu giông bão… ngợp hồn em”

(Bài Thơ Hạnh Ngộ)

hay:

“Bao tháng năm lặng lẽ dài lâu

Tôi chỉ mới vừa mười bảy tuổi

Mười bảy tuổi chỉ để đùa vui nô nức

Hay ngoan hiền như những búp non

(Thở Dài)

Đồng thời, văn xuôi của chị lại mang một giọng kể gần gũi, như một lời tâm sự. Không cầu kỳ, không phô diễn kỹ thuật, nhưng lại có sức lay động bởi sự chân thành. Người đọc không cảm thấy mình đang “đọc một tác phẩm”, mà như đang lắng nghe một người bạn kể chuyện:

Đêm đã xuống tự bao giờ, tôi ùa vào nhà như một cơn lốc, trời tháng bảy nóng hực người không kể sáng hay tối. Tôi cười nhẹ nhõm khi mấy đứa con chạy ra ríu rít…”

(Lối Xưa Bỗng Lại Về)

…Thế là đã qua biết bao năm, qua những khoảng đời, những rong xanh, cỏ mượt đã lần lượt héo tàn, chết rũ, người rồi cũng phôi phai theo ký ức thời gian. Thảm nhung quá khứ đã bị xén dần, mắc lưới tương lai đang sẵn sàng thêm gút. Trong lòng tôi, trong lòng người đã có thêm bao nhiêu tiếng thở dài và bao nhiêu giọt lệ?

(Đoản Khúc Cho Ngày Tháng)

… những ngày làm học trò tưởng rằng đã chấm dứt từ lâu- bằng cái âm thanh rộn ràng náo nức của những ngày cuối năm, bằng cái lạnh se sắt của buổi giao mùa và như thế trong tôi có biết bao điều thay đổi. Nhớ hôm nào báo cho anh biết dự định đi học lại, anh đã nheo mắt cười trêu ghẹo: “Làm học trò… già không dễ như làm cô giáo… trẻ đâu nhé!”. Ừ,… để rồi xem, có phải là anh sẽ phát ghen lên vì những điều mà tôi sắp kể cho anh nghe bây giờ không?

(Dòng Thời Gian….)

…Rồi tôi sẽ phải sống cho quen dần với những ngày, những tháng đầy nỗi ngậm ngùi, trống vắng như thế này cho đến bao giờ? Buổi sáng thức dậy, không còn những háo hức, rộn ràng chờ tiếng phone reo, hay dò dẫm đọc từng lời nhắn trong thư, những lời thương yêu mật ngọt… Mới hơn một tháng, mà tưởng chừng như đã xa lắc, từ muôn kiếp nào. Bước xuống giường, cố hít một hơi thật sâu vào lồng ngực để ngăn giữ lại tiếng thở dài đang sắp sửa tuôn tràn, rồi nhắm nghiền đôi mắt, từ từ thở ra thật nhẹ nhàng… Mọi cảm xúc bỗng dưng lắng xuống, lạnh tê dần. Mấy hôm nay, tôi đã làm như thế mỗi khi cảm thấy đôi mắt mình bắt đầu cay ấm, vì nếu không, nó cứ như mạch nước, động đến là dâng đầy, ứa tràn không cầm được.

(Có Những Niềm Riêng)

-oOo-

Không thể không nhắc đến vai trò của văn thi sĩ Tưởng Dung trong sinh hoạt văn học cộng đồng. Từ năm 2006 đến nay, chị phụ trách trang web Ngô Quyền. Bên cạnh đó, chị còn tham gia biên tập nhiều đặc san, cộng tác với các tạp chí và diễn đàn văn chương. Những đóng góp ấy, dù âm thầm, nhưng lại có ý nghĩa lớn trong việc duy trì và phát triển đời sống văn học của người Việt hải ngoại.

Chính vì thế, Hương Xưa Mùa Cũ không chỉ là câu chuyện riêng của một tác giả, mà còn là một phần của ký ức tập thể; ký ức của một thế hệ đã đi qua những biến động lớn của lịch sử, mang theo văn hóa và tâm hồn Việt đến những miền đất mới.

Một điểm đặc biệt nữa của tập sách là tính chất “lưu giữ”. Như chính chị Tưởng Dung chia sẻ, đây là mong ước từ lâu, gom lại những gì đã viết để làm kỷ niệm. Trong bối cảnh hiện nay, khi mọi thứ đều có thể bị trôi đi rất nhanh trong dòng chảy thông tin internet, việc lưu giữ những sáng tác cá nhân lại trở nên càng ý nghĩa hơn.

Cuốn sách vì thế không chỉ dành cho người đọc hôm nay, mà còn là một món quà cho tương lai; cho những người muốn hiểu về một con người, một thời đại, một cách sống.

Đọc Hương Xưa Mùa Cũ, người đọc không tìm thấy những tuyên ngôn lớn, những triết lý cao siêu, nhưng lại bắt gặp một điều quan trọng hơn, sự chân thật. Và chính sự chân thật ấy làm nên giá trị lâu bền của tác phẩm.

Trong một thế giới mà nhiều khi con người phải “trình diễn” chính mình, thì việc giữ được một giọng nói tự nhiên, không tô vẽ, không áp lực lại là một điều đáng quý. Chị Tưởng Dung viết như chị sống: chân thành, giản dị, và đầy tình cảm.

Có thể nói, Hương Xưa Mùa Cũ là một cuốn sách của ký ức, nhưng không phải là ký ức đóng kín trong quá khứ. Ngược lại, đó là ký ức còn sống, còn thở, còn có khả năng chạm đến hiện tại. Bởi những gì chị viết (tình bạn, tình thầy trò, tình gia đình, những đổi thay của đời người…) đều là những điều mang tính phổ quát, ai cũng có thể tìm thấy mình trong đó.

Và cuối cùng, điều đọng lại sau khi khép lại cuốn sách là một cảm giác dịu dàng, như một làn hương nhẹ còn vương lại. Đó chính là “hương xưa!”

Hương Xưa Mùa Cũ vì thế không phải là một cuốn sách để đọc vội. Nó cần được đọc chậm, như cách ta thưởng thức một kỷ niệm. Mỗi trang là một bước trở về, mỗi câu chữ là một nhịp lắng.

Và trong hành trình ấy, người đọc không chỉ gặp văn thi sĩ Tưởng Dung, mà còn gặp lại chính mình ở một thời đã xa, nhưng chưa bao giờ mất.

Y Thy Võ Phú

Richmond, Virginia May 06, 2026

Tuyển Tập Thơ Văn
Hương Xưa Mùa Cũ
thể loại: thơ/văn/nhạc
số trang: 269 trang (in màu)
khổ sách: 6×9
ISBN: 9781105290909
liên lạc: văn thi sĩ Tưởng Dung
votngocdung

Y Thy Võ Phú

https://www.lulu.com/spotlight/phuvo
https://www.facebook.com/ythy.phuvo
phuvophotography

Liên Minh Bảo Hiến Mỹ Gốc Việt

Vietnamese American Conservative Alliance (VACA)
https://freedom-vaca.org/vaca-blog-tieng-viet-nam/

https://freedom-vaca.org/vaca-main-blog-english-articles/

Discover more from Vietnamese-American Conservative Alliance (VACA)

Subscribe now to keep reading and get access to the full archive.

Continue reading