VBVNHN – VDBHK Thơ Văn Thi SĨ Y Thy Võ Phú

From: ‘thuy nguyen’ via Van But Hai Ngoai Vung Dong Bac Hoa Ky <vbhnvdbhk_list>
Date: Thu, Sep 10, 2026 at 21:47

Mời quý vị trở về thuở Thanh Xuân tuổi trẻ để nghe tâm sự của VÕ PHÚ thời 20 tuổi.
Thân mến
Hồng Thủy

Cô Hồng Thủy kính mến,

Con gửi đến cô những bài thơ cũ viết lúc giữa tuổi 20, chưa được in ấn, giờ con mới sửa lại và viết thêm để có thể thành một tập thơ … Khi nào cô có dịp, cô giới thiệu lên diễn đàn giúp con nhé .

SỰ THẬT CỦA TUỔI HAI LĂM

Đêm ru bằng tiếng nhạc,

mà giấc chẳng chịu về.

Nằm nghe thân thể thức,

giữa một trời tối mê.

Con thú trong tôi dậy,

cựa mình giữa đêm sâu.

Mắt nhìn vào khoảng tối,

nghe lửa cháy trong đầu.

Tôi buông mình theo gió,

hồn xác chẳng còn nhau.

Trôi qua miền vô định,

tìm em tận nơi đâu

Tôi trở về nguyên thủy,

về thuở Eva xưa.

Khi con người chưa biết

giấu mình sau lọc lừa.

Tiếng nhạc vang khe khẽ:

“Tìm em như tìm chim…”

Một câu thôi đủ khiến

cả trời đêm lặng im.

Đầu óc căng như lửa,

hơi thở nóng đầy môi.

Tôi chờ em xuất hiện

từ cổ tích xa xôi.

Bằng một cơn rung động,

bằng nhịp đập không yên.

Bằng thân người nóng rực,

bằng một thoáng mê điên.

Cơn bão qua rất vội,

chẳng cần gió ngoài hiên.

Chẳng cần dòng nước mát,

chẳng đôi tay dịu hiền.

Căn phòng nằm im lặng,

bóng tối phủ lên vai.

Mắt dần khép rất nhẹ,

mọi cuồng si tàn phai.

Một giấc ngủ rất sâu,

sau cơn mưa bất chợt.

Không còn em, không còn

những khát khao chập chờn.

Rồi trong miền mộng mị,

em lại bước về đây.

Tôi gọi tên em khẽ,

giữa một vùng sương bay.

Tuổi hai lăm là thế

một nửa người, nửa ma.

Một nửa còn tỉnh thức,

một nửa tìm đàn bà.

Và sự thật cay đắng

chẳng cần phải nói nhiều:

Đêm qua tôi mơ thấy

Khi tỉnh dậy ướt mèm

Cơn mơ tình nóng vội

HƯƠNG TÌNH PHEROMONE

Từ em hương thoát nhẹ,

một tín hiệu không lời.

Pheromone, hương tình ấy,

đánh thức miền chơi vơi.

Ta nghe trong lồng ngực

một tiếng gọi vô hình.

Ai bảo người vô cảm

trước thứ hương mê tình?

Pheromone…

Pheromone…

thoảng qua miền gió mỏng,

mà làm nghiêng cả đêm.

Khi em xa, hương vắng,

ta quay quắt tìm nhau.

Căn phòng bức tường trắng

chỉ thiếu một làn hương.

Hương từ em rất khẽ,

như hoa vừa hé môi.

Không màu và không tiếng,

mà gọi ta về thôi.

Nó bay trong khoảng cách,

lặng lẽ đến bên ta.

Như một lời mật ngữ

chưa từng được nói ra.

Miền hương còn nguyên vẹn,

một cõi rất tinh khôi.

Ta đứng bên ngưỡng cửa,

nghe mùa yêu lên lời.

Pheromone…

Một làn hương rất nhẹ,

mà cuốn cả hồn ta.

Như con thuyền mất hướng

giữa biển đêm bao la.

Ta đi theo hương ấy,

qua những miền không tên.

Càng tìm càng mê mải,

càng xa càng gần em.

Có những điều vô hình

lại thật hơn mắt thấy.

Một làn hương thoáng qua

đủ làm tim thức dậy.

Pheromone…

Pheromone…

hương tình không tiếng gọi,

mà gọi mãi trong ta.

Ta lạc vào hương ấy,

quên cả lối quay về.

Chẳng còn trời với đất,

chỉ còn em với mê.

Nếu tình yêu là gió,

em chính là mùi hương.

Nếu tình yêu là biển,

ta là kẻ lạc đường.

Và khi đêm khép lại,

hương vẫn ở quanh đây.

Không nhìn, không níu được

mà chẳng thể nào quên.

Pheromone…

Hương tình em để lại,

không chạm mà vẫn đau.

Không gọi mà vẫn nhớ,

không gần mà rất gần.

Ta chìm trong hương ấy,

mê mải đến quên mình.

Chẳng biết đâu là thực,

chẳng biết đâu là tình.

Pheromone…

Pheromone…

Một làn hương rất nhẹ

mà làm ta điên đảo

đảo điên suốt một đời.

KHÁT

Tình, một cơn mê dại,

dâng đầy trong thân tôi.

Những tế bào thức giấc,

cháy rực giữa đêm trôi.

Tôi cố ghìm cơn sóng,

giữ lại tận trong lòng.

Nhưng càng ghìm càng cháy,

càng lặng càng cuồng phong.

Quơ tay ôm khoảng trống,

hớp lấy một hơi dài.

Như con cá dưới băng,

ngoi tìm miền nắng ấm.

Ngộp, giữa vùng hơi ấm,

giữa vòng tay đang siết.

Thân thể như con sóng

xô vào bờ mê say.

Mồ hôi rơi trên lưng,

dấu xước còn rỉ máu.

Đêm nghiêng mình rất chậm,

không biết về nơi đâu.

Khát! Cơn khát thoát đi,

như thủy triều rút xuống.

Mí mắt mềm như lụa,

thân người bỗng nhẹ tênh.

Như vừa qua đại tiệc,

giữa đấu trường ngày xưa.

Sau tiếng reo náo nhiệt,

chỉ còn đêm rất sâu.

Vòng tay em khép lại,

ôm lấy một thân người.

Không còn gì để nói,

chỉ muốn ngủ mà thôi.

Ngủ, cho đêm chìm xuống,

cho mọi thứ lặng im.

Tôi trôi vào giấc mộng,

nơi em còn bên mình.

Rồi trong miền mơ ấy,

tôi nghe thân thể mình

như giọt sương cuối hạ

rơi xuống một bình minh.

Tôi tỉnh hay còn mộng?

Chẳng biết nữa, em ơi.

Chỉ biết sau cơn khát,

một khoảng trống chơi vơi.

Có những cơn khát lạ

không uống vẫn chẳng đầy.

Có những điều càng nhớ

càng cháy đến hao gầy.

Khát không chỉ là khát.

Khát một người mới đau!

081204

Ghi chú: “Khat”/“qat” (Catha edulis) là tên của một loài thực vật có chứa các chất kích thích như cathinone và cathine; mình giữ chữ “Khát” làm nhan đề vì sự đồng âm này tạo thêm một lớp nghĩa thú vị cho bài thơ.

THÁNG SÁU – MÙA THỤ MẦM

Tháng Sáu, như đổ lửa,

ngày dài hơn đêm qua.

Nắng hanh vàng trên lá,

gió ngủ quên hiên nhà.

Em nằm nghe nắng rót,

vào từng thớ thịt non.

Một mùa xanh thức giấc,

dâng đầy giữa tâm hồn.

Tháng Sáu, gã thức trắng,

mắt cháy một trời xa.

Nhìn mùa hè rực rỡ,

mà lòng bỗng xót xa.

Một cơn say không gọi,

một nỗi khát không tên.

Ngày đi qua rất chậm,

đêm lại ngắn hơn đêm.

Tháng Sáu, Uprima

lẫn trong gió ban trưa.

Em tươi như dòng suối,

ta say miền nắng mưa.

Hai người nằm rất khẽ,

bên một mùa đang sang.

Ngoài kia trời đỏ lửa,

trong lòng nghe xuân vàng.

Ta nghe mùa thụ mầm

cựa mình trong đất mới.

Một điều gì rất nhỏ

đang tìm đường sinh sôi.

Có phải từ khoảnh khắc

ta nhìn thấy trong nhau,

một mùa xuân đã hẹn

từ những ngày qua mau?

Tháng Sáu không chỉ nóng,

không chỉ những cơn say.

Tháng Sáu gieo mầm sống,

vào giữa lòng bàn tay.

Rồi mùa Thu sẽ tới,

lá sẽ đổi màu thôi.

Rồi mùa Đông khép cửa,

tuyết phủ đầy chân đồi.

Nhưng dưới tầng đất lạnh,

một mầm xanh âm thầm

đợi ngày xuyên qua đất,

đón ánh trời mùa Xuân.

Có những mùa sinh nở

không ai biết bắt đầu.

Chỉ nghe trong im lặng

một nhịp đập rất sâu.

Tháng Sáu, mùa thụ mầm.

cho một mùa yêu thương.

Một sinh linh rất nhỏ

Bắt đầu… từ chúng ta.

  • Uprima (C17H18ClNO2) có tên khoa học là 4H-Dibenzo[de,g]quinoline-10,11-diol, 5,6,6a,7-tetrahydro-6-methyl-, hydrochloride, (R)- một dược chất chữa rối loạn cương dương.

ĐÔI MẮT EM

Một ánh đom đóm nhỏ,

lóe lên giữa đêm dài.

Mang bình minh trở lại,

cho hồn anh tương lai.

Giữa vũ trụ tăm tối,

em bỗng sáng vô ngần.

Một điều gì bí ẩn

gọi anh về rất gần.

Anh nhìn vào mắt ấy,

thấy một miền xa xăm.

Có tiếng lòng thổn thức,

vừa gần lại vừa xa.

Hơn hai năm bóng tối,

ta chẳng thấy nhau đâu.

Chỉ nghe trong im lặng

một nỗi nhớ rất sâu.

Đến hôm nay gặp lại,

ta như loài côn trùng

chỉ một lần tìm thấy

ánh sáng giữa vô cùng.

Ta lao vào ánh sáng,

quên hết lối quay về.

Một đêm dài cuồng nhiệt

Ta say người đê mê

Khi anh hôn lên mắt,

mắt em bỗng long lanh.

Một giọt buồn rơi xuống,

mà môi em lại cười.

Anh ngỡ ngàng tự hỏi:

Hạnh phúc cũng lệ rơi?

Hay giọt trong khóe mắt

là tiếng nói không lời?

Anh nghe trong giọt lệ

muôn tiếng vọng xa gần.

Như biển đêm thức giấc,

như sóng gọi trăng ngân.

Em biết không… khi ấy,

anh chẳng cần nói gì.

Chỉ cần nhìn đôi mắt

là hiểu một điều thôi

Em đã tìm thấy bến,

anh đã tìm thấy bờ.

Sau bao mùa xa cách,

ta gặp nhau trong mơ.

Loài đom đóm trong đêm

lóe mình tìm bạn tình.

Một ánh sáng rất nhỏ

mà gọi được bình minh.

Và đôi mắt của em

cũng một lần lóe sáng,

giữa đời anh tăm tối,

gọi anh về bên em.

Từ khoảnh khắc khi ấy

ta không còn lạc nữa.

Không còn xa, không gần,

không còn ngày hay đêm.

Chỉ còn em và anh,

trôi giữa cơn lốc tình.

Hai linh hồn tìm thấy

giữa cõi đời vô minh.

Đôi mắt em sáng tỏ,

soi thấu cả đời anh.

Khi môi chạm lên mắt,

giọt lệ khẽ rơi nhanh.

Có những cuộc tìm nhau

phải đi qua bóng tối,

mới biết giữa nhân gian

ta tìm đúng một người.

MCV 060904

KHI YÊU EM, TÔI BIẾN THÀNH ONG THỢ

Tôi nói cùng em nhé:

“Khi yêu em, tôi muốn

thành một con ong thợ

sống giữa muôn ong quanh.”

Không cần ngai vàng nữa,

chẳng cần tiếng gọi tên.

Chỉ cần được bên cạnh,

được thấy em mỗi đêm.

Khi yêu em, tôi nguyện

tôn em làm nữ vương.

Một vương quốc bé nhỏ,

chỉ có mật và hương.

Tôi bay qua ngàn dặm,

tìm mật giữa rừng xa.

Mang về cho em đó

những ngọt ngào đời ta.

Em không cần bươn chải,

chẳng phải dãi dầu mưa.

Tôi xin làm đôi cánh

che em những nắng trưa.

Tôi đi qua gai nhọn,

đi giữa những mùa giông.

Thân này dù rướm máu,

vẫn chẳng một lời than.

Bởi khi yêu một người,

đâu tính chuyện thiệt hơn.

Một đời tôi xin đổi

lấy một đời em yên.

Tôi chỉ mong được đứng

thật gần bên đời em.

Không cần quyền sở hữu,

chẳng cần lời thề thêm.

Chỉ như con ong thợ

lặng lẽ ở bên đàn,

được quanh quẩn nữ vương,

đã là phần thưởng rồi.

Có khi tình yêu ấy

chẳng cần một lời trao.

Chỉ cần được kề cận,

đã đủ ngọt ngào sao!

Nếu em là hoa mật,

tôi xin làm ong vàng.

Nếu em là mùa nắng,

tôi xin làm bóng râm.

Nếu em là nữ vương

của vương quốc tình yêu,

tôi xin làm ong thợ,

một đời chẳng đổi chiều.

Ngàn năm rồi vẫn thế

ong vẫn tìm hoa thơm.

Tôi vẫn tìm về em,

dẫu đường xa muôn dặm.

Và nếu có một ngày

đôi cánh chẳng còn bay,

xin cho tôi được chết

bên mùa hoa nở đầy

Bởi tôi đâu cần sống

một đời thật huy hoàng.

Chỉ cần trong đời ấy

có một lần yêu em.

Khi yêu em, tôi chọn

làm một con ong thợ

không phải vì thấp kém,

mà vì muốn bên em

Suốt một đời…lặng lẽ.

TIẾNG HÁT CON VE SẦU

Mười bảy năm dưới đất,

chẳng thấy một mặt trời.

Nằm nghe mùa đi mất,

đếm tháng rộng năm dài.

Mười bảy năm vời vợi,

ôm thân cây mục khô.

Chờ ngày hoa phượng đỏ,

tôi thức giấc tìm em.

Tôi chui qua lòng đất,

tôi lột xác một lần.

Mang đôi cánh còn ướt,

bay tìm bóng người xưa.

Tôi bay qua mùa hạ,

qua những tán cây xanh.

Phượng hồng nghiêng trước gió,

mà chẳng thấy em đâu.

Tôi tìm em, tìm mãi,

từ sáng đến hoàng hôn.

Chỉ nghe trong kẽ lá

một nỗi sầu vọng vang.

Tic… tic… tic…mùa phượng.

Tic… tic…tic …nơi nào?

Mười bảy năm dưới đất,

chỉ để gặp một người.

Tôi cất tiếng gọi mãi,

giữa trời xanh mênh mang.

Tiếng ve thành nỗi nhớ,

nỗi nhớ thành âm vang.

Tic… tic… tic… có nghe

Đến khi mùa hạ đến,

Tic… tic…tic… tôi gọi

Em còn nhớ tình tôi?

Hay mười bảy năm ấy

chỉ mình tôi đợi chờ?

Em đã thành mùa khác,

còn tôi thành tiếng ve.

Nếu đời là chiếc lá,

tôi xin làm giọt sương.

Nếu em là mùa hạ,

tôi xin làm tiếng ve.

Để mỗi khi phượng đỏ

cháy rực một góc trời,

em nghe trong tiếng gọi

một người từ xa xôi.

Tic… tic… tic…tic…tic

Mùa hè đang rất gần.

Tic… tic…tic…tic… tic..

Ta sống cùng bên nhau.

Nhưng khi chiều buông xuống,

ve cũng sẽ im lời.

Tôi lại về lòng đất,

mang theo một tiếng gọi.

Mười bảy năm chờ đợi

chỉ một mùa được yêu.

Nếu em còn nhớ nhé,

xin đừng quên tiếng ve.

MCV 052004

CON VE SẦU VÀ NGƯỜI ĐÀN BÀ

Tháng Năm, ve trong đất,

ngủ qua bao mùa dài.

Bỏ lại lòng đất tối,

một khoảng trống hình hài.

Mười bảy năm im tiếng,

ôm bóng tối trong mình.

Đến khi mùa hè gọi,

ve thức giấc hồi sinh.

Nó bò lên cành cũ,

bám lấy một thân cây.

Bám vào miền xanh ngắt,

chờ bóng tối phủ đầy.

Đêm xuống, ve lột xác,

bỏ lại kiếp sâu xưa.

Đôi cánh còn ướt sẫm,

bay giữa trời đong đưa.

Nó đi tìm tiếng gọi,

tìm một mùa giao hoan.

Chỉ một lần rực cháy,

rồi trả lại trần gian.

Người đàn bà cũng thế

đi qua một ngưỡng đời.

Có những điều rất nhỏ

mà thay đổi một người.

Một lần trao thân phận,

một lần mở cửa lòng.

Từ miền sâu kín nhất,

một mùa mới nảy mầm.

Chín tháng, một khoảng đợi,

dài hơn những mùa qua.

Sinh linh trong bóng tối

lặng lẽ lớn dần ra.

Thân thể mang dấu hiệu

của một cuộc chuyển mình.

Như cánh ve hé vỏ,

như bình minh hé nhìn.

Chín tháng, đêm rồi sáng,

đau rồi lại dịu êm.

Một tiếng khóc bật dậy,

xé toang miền lặng im.

Một hình hài bé nhỏ

đi qua cửa cuộc đời.

Từ máu, từ nước mắt,

từ nơi đâu thành người.

Con ve sầu lột xác

để một lần yêu đương.

Người con gái bước tới

một miền đời khác thường.

Không còn là cô gái

của những tháng năm xưa.

Sau một lần trao nhận,

đời đã sang khác mùa

Nhưng điều làm nên mẹ

chẳng chỉ một lần yêu.

Mà là chín tháng giữ

một sinh linh trong mình.

Con ve rồi sẽ chết,

sau một mùa ngân vang.

Nhưng tiếng ve còn mãi

trên những vòm cây xanh.

Người đàn bà cũng thế

đi qua một lần đau,

để từ thân thể ấy

một kiếp người bước vào.

Ve lột xác thành cánh,

người lột xác thành đời.

Một bên tìm mùa hạ,

một bên sinh một người.

Và giữa hai cuộc sống,

có một điều giống nhau:

Muốn bước sang kiếp khác,

phải bỏ lại chính mình.

MCV 051704

Y Thy Võ Phú

https://www.lulu.com/spotlight/phuvo
https://www.facebook.com/ythy.phuvo
phuvophotography

Discover more from Vietnamese-American Conservative Alliance (VACA)

Subscribe now to keep reading and get access to the full archive.

Continue reading