On Sep 11, 2026, at 8:19 AM, Lai T Nguyen <ltn_20877> wrote:
Begin forwarded message:
TP Nguyen wrote:NHỮNG NGƯỜI KHÁCH CỦA PHỞ HOLIC
Phạm Sơn Liêm
Posted by GLN
Hai tô phở
Giang bắt đầu để ý người đàn bà ấy vào một buổi sáng tháng Mười. Bà khoảng ngoài sáu mươi. Tóc cắt ngắn. Mặc áo len màu nâu nhạt.
Không trang sức.
Không trang điểm.
Bà bước vào Phở Holic một mình.
Giang đưa thực đơn.
Bà không mở.
— Cho tôi hai tô tái.
Giang hỏi:
— Hai tô giống nhau hả cô?
— Ừ.
— Có cần một tô ít bánh không?
Bà lắc đầu.
— Giống nhau.
Giang ghi món.
Một lúc sau, hai tô phở được mang ra. Bà kéo một tô về phía mình. Tô còn lại bà đặt ngay ngắn ở chiếc ghế đối diện.
Giang đứng nhìn.
— Cô cần dùng thêm gì không?
Bà lắc đầu.
— Không.
Rồi bà nói:
— Cảm ơn con.
Giang quay đi. Nhưng trong lòng thấy có gì đó không bình thường.
Tuần sau, bà lại đến. Hai tô. Một người. Tô thứ hai vẫn đặt ở chiếc ghế đối diện. Bà ăn rất chậm. Thỉnh thoảng lại nhìn sang tô phở bên kia.
Giang bắt đầu hiểu. Nhưng anh không hỏi. Một người phục vụ lâu năm biết rằng có những chuyện khách hàng không muốn kể. Hỏi nhiều đôi khi là làm đau người ta thêm.
Ba tháng sau. Bà vẫn đến.
Cứ đúng thứ Tư. 11 giờ 45. Hai tô phở. Một mình.
Có hôm Giang hỏi:
— Cô ăn không hết hai tô đâu ha?
Bà cười.
— Cô biết.
— Vậy sao cô gọi hai tô?
Bà nhìn chiếc ghế đối diện.
— Vì người đó thích ăn phở.
Giang im lặng.
Một lúc sau bà nói:
— Chồng cô…
Giang mang thêm bình trà.
Bà nhìn ra cửa.
— Ổng mất năm năm rồi.
— Dạ.
— Cô vẫn gọi hai tô.
Giang hỏi:
— Hôm nay là ngày giỗ chú?
Bà lắc đầu.
— Không.
— Vậy sao cô chọn thứ Tư?
Bà cười.
— Vì ngày đầu tiên cô với ổng gặp nhau cũng là thứ Tư.
Giang ngồi xuống chiếc ghế gần đó.
Bà bắt đầu kể.
Năm đó bà mới hai mươi mốt tuổi. Chồng bà lúc ấy là một người lính. Hai người gặp nhau ở Sài Gòn.
Không có gì đặc biệt.
Không hoa.
Không nhẫn.
Không những lời tỏ tình như trong phim.
Chỉ là một lần ông đứng bên đường, thấy bà làm rơi chiếc khăn tay.
Ông nhặt lên. Đưa lại. Rồi hỏi:
— Cô đi đâu?
Bà trả lời:
— Về nhà.
Ông cười:
— Tôi cũng vậy.
Bà hỏi:
— Nhà anh ở đâu?
Ông nói tên một con đường.
Bà ngạc nhiên.
— Tôi cũng ở gần đó.
Ông cười:
— Vậy chắc mình có duyên.
Chỉ một câu đó.
Hai người thành vợ chồng.
Rồi chiến tranh. Rồi những năm tháng sau đó…
Rồi sang Mỹ. Những ngày đầu ở Mỹ, hai người chẳng có gì.
Một căn apartment nhỏ.
Hai vợ chồng làm đủ thứ. Ông đi làm ban ngày. Bà làm ca tối. Có những đêm cả hai về nhà sau mười giờ. Mệt đến mức chẳng muốn ăn. Nhưng ông vẫn hỏi:
— Em ăn gì chưa?
Bà nói:
— Chưa.
Ông mở tủ lạnh. Không có gì nhiều.
Ông nấu mì. Hai vợ chồng ngồi ăn chung.
Bà kể:
— Có những ngày nghèo đến mức chỉ có mì gói.
Giang cười:
— Nhưng chắc vui cô ha?
Bà gật đầu.
— Vui.
Rồi bà nói:
— Vì lúc đó còn có nhau.
Sau này họ khá lên. Mua nhà. Con cái trưởng thành.
Ông nghỉ hưu.
Hai người đi Las Vegas.
Đi San Diego.
Đi Hawaii.
Mỗi năm lại về Việt Nam một lần. Nhưng rồi ông bệnh. Bệnh rất nhanh.
Một ngày ông còn ngồi ăn phở với bà.
Vài tháng sau… ông không còn ăn được nữa.
Ngày cuối cùng trong bệnh viện, ông nắm tay bà.
Ông nói:
— Khi nào anh mất…
Bà ngắt lời:
— Đừng nói.
Ông cười.
— Cho anh nói.
Bà im.
Ông nói:
— Em nhớ ăn phở giùm anh.
Bà bật khóc.
— Anh nói cái gì kỳ vậy?
Ông nhìn bà.
— Anh thích phở.
Đó là câu cuối cùng ông nói.
Ông mất vào một ngày thứ Tư. Bà nhớ rất rõ. 11 giờ 45 phút sáng.
Cũng đúng giờ bà thường vào Phở Holic. Ngày đó bà không ăn. Bà chỉ ngồi bên giường bệnh. Nắm tay ông.
Năm năm sau. Bà vẫn đến.
Vẫn hai tô.
Giang hỏi:
— Cô có bao giờ gọi một tô thôi không?
Bà lắc đầu.
— Chưa.
— Tại sao?
Bà nhìn chiếc ghế đối diện.
— Vì cô sợ một ngày nào đó cô chỉ gọi một tô…
Bà ngừng lại.
— …thì coi như ổng thật sự không còn nữa.
Giang không nói được gì.
Bà cúi xuống. Dùng đũa gắp một ít bánh phở từ tô của mình. Rồi bà nhìn sang tô đối diện.
— Hồi còn sống, ổng hay ăn hết hành.
Giang cười.
— Vậy chắc lần sau con cho nhiều hành hơn.
Bà cũng cười, mà nhẹ.
Lần đầu tiên Giang thấy bà cười thật.
Một hôm, bà không đến.
Thứ Tư. 11 giờ 45.
Bàn quen thuộc trống.
12 giờ.
Không thấy.
1 giờ.
Không thấy.
Giang nghĩ chắc bà bệnh.
Tuần sau cũng không.
Tuần thứ ba.
Vẫn không.
Đến tháng sau, bà mới xuất hiện. Nhưng lần này bà chỉ gọi một tô.
Giang đứng chết lặng.
— Cô… hôm nay chỉ một tô thôi hả?
Bà gật đầu.
— Ừ.
— Còn…
Giang không nói hết câu.
Bà hiểu. Bà nhìn chiếc ghế đối diện.
Rồi mỉm cười.
— Ổng vẫn còn đó.
Giang ngạc nhiên.
— Dạ?
Bà nói:
— Cô không cần gọi hai tô nữa.
— Sao vậy cô?
Bà nhìn ra ngoài cửa.
— Vì cô hiểu rồi.
— Hiểu gì?
Bà chậm rãi nói:
— Người mình thương không mất đi khi mình không còn gọi tên họ.
Bà đưa tay lau mắt.
— Họ sống trong mình.
Giang đứng yên.
Bà nói tiếp:
— Mấy năm nay cô cứ tưởng mỗi tuần mình phải gọi hai tô phở để giữ ổng lại.
Bà cười.
— Nhưng thật ra…
— Ổng chưa bao giờ đi.
Hôm đó bà ăn hết tô phở.
Không vội.
Không khóc.
Trước khi đứng lên, bà nhìn chiếc ghế đối diện một lần cuối.
Rồi nói rất nhỏ:
— Ăn ngon nha ông.
Giang giả vờ quay vào bếp.
Anh không muốn bà thấy mắt mình đỏ.
Từ ngày đó, bà chỉ gọi một tô.
Nhưng cứ mỗi lần đi ngang bàn số 7… Giang lại nhớ đến bà. Anh hiểu rằng trong một tiệm phở nhỏ ở Westminster, có những người khách không chỉ đến để ăn. Họ đến để giữ lại một phần đời mình.
Một người cha.
Một người mẹ.
Một người chồng.
Một người vợ.
Một quê hương.
Một cuộc tình.
Một thời tuổi trẻ.
Rồi đến một ngày, họ nhận ra:
Ký ức không cần một chiếc ghế để ngồi. Nó chỉ cần một chỗ trong lòng người.
Và ở Phở Holic… Giang đã nhìn thấy rất nhiều chiếc ghế trống. Nhưng chưa bao giờ anh nghĩ chúng thật sự trống.
Bởi đôi khi…
người không còn ngồi ở đó nữa, lại chính là người hiện diện lâu nhất trong câu chuyện của một người đang ngồi trước mặt mình.phạm sơn liêm
https://www.facebook.com/liem.pham











