Ba chữ Ga Hải Phòng vừa khuất, Đông khép mắt, muốn giữ lại trong lòng hình ảnh của Hải Phòng. Bất ngờ, tiếng violon nỉ non từ Iphone của Hà – vợ của Đông – rồi tổng hợp âm thanh của piano và nhiều nhạc cụ nhẹ cùng hòa vào, tạo nên dòng nhạc thiết tha, mượt mà như từng lượn sóng rạc rào ve vuốt giải cát vàng. Chỉ một thoáng thôi, giọng soprano vút cao:
“Lìa xa thành đô yêu dấu,
một sớm khi heo may về…
Nhìn em mờ trong mây khói,
bước đi nhưng chưa nỡ rời…” (1).
Xin xem nguyên bản tại URL:
https://freedom-vaca.org/wp-content/uploads/2022/09/DML-Vet-Chan-Ky-Niem.pdf
Ðiệp Mỹ Linh











