Watch “Kristi Noem Exposed China’s secret plot designed to ‘kill’ US from the inside” on YouTube

https://youtu.be/u3-LEFi_fZg?is=T044nBKSlqLUeoNx

Liên Minh Bảo Hiến Mỹ Gốc Việt

Vietnamese American Conservative Alliance (VACA)
https://freedom-vaca.org/vaca-blog-tieng-viet-nam/

https://freedom-vaca.org/vaca-main-blog-english-articles/

Dđ TuoiHac -> Riêng tặng đám vẹt tỵ nạn CS (nếu đủ can đảm đọc và đủ văn hóa để hiểu)

From: Vu Linh <vulinh11>

Date: Tue, Jun 16, 2026 at 11:07

Riêng tặng đám vẹt tỵ nạn CS (nếu đủ can đảm đọc và đủ văn hóa để hiểu):

NHỮNG XIỀNG XÍCH TỰ NGUYỆN: TDS TRONG CỘNG ĐỒNG NGƯỜI VIỆT HẢI NGOẠI

Bài viết thứ ba đã dừng lại ở một nghịch lý của người Việt trong nước: họ chửi Trump vì tiếng chửi ấy miễn phí, còn lên tiếng về Hoàng Sa thì có giá bằng năm tù.
Lập luận ấy gọn gàng, và nó đúng — trong biên giới của một nhà nước công an trị. Nhưng chính vì nó đúng cho người trong nước mà nó lại phơi bày một câu hỏi nhức nhối hơn nhiều khi ta bước qua biên giới ấy.
Bởi vì có hàng triệu người Việt không sống dưới Điều 117 hay Điều 331. Họ sống ở Westminster và San Jose, ở Paris và Frankfurt, ở Sydney và Toronto, ở Praha và Warszawa. Không một viên công an nào gõ cửa nhà họ. Không một bản án nào treo trên đầu họ. Họ có hộ chiếu của những nền dân chủ tự do nhất hành tinh, có quyền tự do ngôn luận được hiến pháp sở tại bảo vệ tuyệt đối, có công ăn việc làm không lệ thuộc vào thái độ chính trị, có tài khoản ngân hàng không ai đóng băng được vì một dòng status. Họ là những con người tự do nhất trong toàn bộ lịch sử của dân tộc Việt Nam.
Vậy mà chính họ — những người Việt tự do nhất ấy — lại là nhóm chửi bới Donald Trump cuồng nhiệt nhất, đồng lòng nhất, và ít chịu suy nghĩ độc lập nhất.
Đây là câu đố thật sự. Lý thuyết sợ hãi của Phần 3 sụp đổ ở đây, bởi vì ở hải ngoại không có gì để sợ. Và khi nỗi sợ đã bị loại khỏi phương trình mà sự tuân phục vẫn còn nguyên vẹn, ta buộc phải đi tìm một thứ xiềng xích khác — thứ xiềng xích không ai khóa từ bên ngoài, mà chính người mang nó tự khóa lấy mình.
Năm 1859, trong tiểu luận On Liberty, John Stuart Mill đã viết một điều mà mãi đến thời đại mạng xã hội mới hiện lên trọn vẹn ý nghĩa. Ông cảnh cáo rằng mối đe dọa nguy hiểm nhất đối với tự do tư tưởng trong một xã hội dân chủ không phải là nhà nước, không phải là cảnh sát, không phải là luật pháp. Mối đe dọa nguy hiểm nhất là cái ông gọi là “sự chuyên chế xã hội” (social tyranny) — sự áp đặt của dư luận, của số đông, của ánh mắt hàng xóm và tiếng xì xào của cộng đồng.
Và Mill nói thẳng: thứ chuyên chế ấy đáng sợ hơn nhiều hình thức áp bức chính trị, bởi nó không cần nhà tù — nó thấm vào tận những ngóc ngách của đời sống và xiềng xích chính tâm hồn con người.
Alexis de Tocqueville, từ những năm 1830 khi quan sát nền dân chủ Mỹ, đã thấy cùng một hiện tượng và đặt cho nó cái tên “sự chuyên chế của đa số” (tyranny of the majority). Ông nhận xét rằng ở các chế độ chuyên chế cổ điển, bạo chúa trói buộc thân xác và để mặc linh hồn. Còn nền dân chủ thì tinh vi hơn: nó để thân xác tự do nhưng vây hãm linh hồn. Nó không nói “anh phải nghĩ như tôi”; nó nói “anh được tự do nghĩ khác, nhưng kể từ giờ anh sẽ là kẻ xa lạ giữa chúng tôi.”
Đây chính là chiếc chìa khóa cho câu đố hải ngoại. Người Việt ở Mỹ, ở Pháp, ở Úc không sợ chính quyền sở tại. Nhưng họ sợ một thứ nguyên thủy hơn, sâu hơn cả nỗi sợ tù tội: nỗi sợ bị cộng đồng ruồng bỏ. Và cộng đồng mà họ khao khát được thừa nhận, ở phần lớn các đô thị phương Tây, lại chính là cộng đồng đã coi việc khinh ghét Trump là tấm vé thông hành đạo đức.
Nhà khoa học chính trị người Đức Elisabeth Noelle-Neumann, vào năm 1974, đã mô tả một cơ chế mà bà gọi là “vòng xoáy im lặng” (the spiral of silence). Lý thuyết của bà đơn giản mà phủ phàng : con người liên tục dò xét bầu không khí dư luận xung quanh mình, và khi cảm thấy quan điểm của mình thuộc về thiểu số, họ tự bịt miệng — không phải vì bị cấm, mà vì sợ bị cô lập.
Sự im lặng của họ khiến quan điểm thiểu số trông càng nhỏ bé hơn thực tế, điều này lại khiến những người còn lại càng im lặng, và cứ thế xoáy xuống cho đến khi một phía dường như chiếm trọn không gian công cộng dù trên thực tế nó chưa bao giờ là toàn bộ.
Hãy hình dung một người Việt trung niên ở Quận Cam. Trong thâm tâm, ông cảm phục một tổng thống Mỹ cứng rắn với Bắc Kinh, người đã gọi đích danh “China virus,” người đã phát động cuộc chiến thương mại mà cả đời ông mong có ai đó dám làm. Nhưng ông lên Facebook và thấy con cháu mình, những đứa tốt nghiệp đại học Mỹ, đồng thanh gọi Trump là “phát xít,” “kỳ thị,” “ngu dốt.” Ông thấy bạn bè cùng lứa, những người muốn tỏ ra mình “văn minh” và “hội nhập,” gật gù theo.
Và ông im lặng. Cái cảm phục trong lòng ông không biến mất — nó chỉ chui vào bóng tối, không bao giờ được nói thành lời. Nhân lên hàng trăm nghìn lần, ta có một cộng đồng mà tiếng nói chung hoàn toàn không phản ánh niềm tin riêng của từng thành viên. Vòng xoáy im lặng đã làm xong việc của nó, và nó làm việc ấy mà không cần đến một viên công an nào.
Nhưng vì sao bầu không khí dư luận trong giới hải ngoại — đặc biệt là thế hệ trẻ và tầng lớp có học — lại nghiêng hẳn về phía chống Trump, trong khi lẽ ra những người tị nạn cộng sản phải là nhóm cảnh giác nhất với mọi thứ ý thức hệ tả khuynh?
Câu trả lời nằm ở một động lực tâm lý mà nhà xã hội học Robert Merton gọi là “nhóm tham chiếu” (reference group).
Mỗi con người đo lường bản thân không phải bằng một thước đo tuyệt đối, mà bằng cách so mình với một nhóm mà mình khao khát được thuộc về. Đối với người nhập cư, đây là câu hỏi định mệnh: nhóm tham chiếu của tôi là ai? Là cộng đồng tị nạn nghèo khó mà tôi vừa thoát ra, hay là tầng lớp tinh hoa có học của xã hội mới mà tôi muốn gia nhập?
Phần lớn người Việt thế hệ thứ hai, và không ít người thế hệ thứ nhất có tham vọng hội nhập, đã chọn nhóm tham chiếu thứ hai. Và trong các xã hội phương Tây, tấm vé gia nhập tầng lớp “có học, văn minh, tiến bộ” được niêm yết bằng một cái giá rất rõ ràng: anh phải chia sẻ thế giới quan của giảng đường đại học, của tòa soạn báo lớn, của giới giải trí. Anh phải chứng minh rằng mình không phải là kẻ “nhà quê,” không phải là gã tị nạn lạc hậu còn mang nặng tư duy chống cộng “lỗi thời.” Và món hàng rẻ nhất, dễ trưng bày nhất để chứng minh điều đó, chính là sự khinh ghét Donald Trump.
Đây là bi kịch sâu xa nhất của TDS hải ngoại. David Riesman, trong tác phẩm kinh điển The Lonely Crowd năm 1950, phân biệt giữa con người “định hướng từ bên trong” (inner-directed) — kẻ mang theo chiếc la bàn đạo đức của riêng mình — và con người “định hướng từ bên ngoài” (other-directed) — kẻ liên tục dò tín hiệu từ đám đông để biết mình nên nghĩ gì, cảm gì.
Người tị nạn thế hệ đầu, những người đã vượt biển trên những chiếc thuyền mong manh, là mẫu người định hướng từ bên trong tuyệt đối: họ đã đặt cược cả mạng sống vào niềm tin của riêng mình. Nghịch lý cay đắng là chính con cháu họ, lớn lên trong nhung lụa của tự do, lại trở thành mẫu người định hướng từ bên ngoài — những người không còn la bàn nào ngoài chiếc kim chỉ về phía đám đông được cho là “đúng.”
Eric Hoffer, triết gia tự học từng làm phu khuân vác bến tàu, trong cuốn The True Believer năm 1951, đã giải phẫu tâm lý của con người gia nhập các phong trào quần chúng. Phát hiện cốt lõi của ông gây sốc đến tận hôm nay: nội dung của phong trào hầu như không quan trọng.
Điều con người thật sự khao khát không phải là chân lý của chính nghĩa, mà là cảm giác được hòa tan cái tôi nhỏ bé, cô đơn, bất an của mình vào một khối tập thể lớn lao và chính nghĩa. Kẻ tín đồ chân chính có thể chuyển từ phong trào này sang phong trào đối nghịch chỉ sau một đêm, miễn là phong trào mới cũng cho anh ta cùng cảm giác thuộc về ấy.
Người Việt hải ngoại mang trong mình một vết thương đặc thù: vết thương của kẻ mất quê hương, mất gốc rễ, mất cái khối cộng đồng nguyên thủy mà mình từng thuộc về. Nỗi cô đơn hiện sinh ấy đói khát một mái nhà mới, một phong trào mới để hòa tan vào. Và phong trào chống Trump — với ngôn ngữ đạo đức cao cả của nó về “dân chủ,” “nhân quyền,” “chống kỳ thị” — cung cấp đúng mái nhà ấy. Tham gia vào dàn đồng ca căm ghét, người ta không còn là gã di dân lạc lõng nữa; người ta trở thành một phần của “phe tiến bộ,” “phe văn minh,” “phe đứng đúng phía của lịch sử.” Cảm giác thuộc về ấy ngọt ngào đến mức không một lập luận nào có thể cạnh tranh nổi.
Và đây là tầng mỉa mai cuối cùng, sâu nhất: nhiều người trong số họ đã bỏ chạy khỏi một phong trào quần chúng — chủ nghĩa cộng sản — chỉ để, ở bờ bên kia đại dương, gia nhập một phong trào quần chúng khác với cùng một cấu trúc tâm lý. Cùng một sự nhị nguyên tuyệt đối giữa ta và địch. Cùng một ngôn ngữ đạo đức tự cho mình độc quyền chân lý. Cùng một sự trừng phạt dành cho kẻ dị giáo dám nghĩ khác. Họ thoát khỏi nhà tù có tường, để rồi tự xây cho mình một nhà tù không tường — và còn yêu quý nó hơn, vì lần này họ tưởng rằng mình đã tự do lựa chọn.
Cho đến đây, ta đã nói về quần chúng hải ngoại — những người im lặng theo vòng xoáy, những người chạy theo nhóm tham chiếu, những kẻ tín đồ khát thuộc về. Nhưng vòng xoáy im lặng cần có người thắp lửa, và phong trào quần chúng cần có người cầm loa. Đó là vai trò của một tầng lớp đặc thù trong cộng đồng: giới truyền thông, báo chí và giải trí người Việt theo cánh tả — cái mà dân mạng đã đặt cho biệt danh cay đắng “truyền thông thổ tả.”
Đây không còn là những nạn nhân thụ động của tâm lý đám đông. Đây là những kẻ chủ động sản xuất ra đám đông ấy. Họ là người Việt nói tiếng Việt, viết cho người Việt, có kênh YouTube hàng trăm nghìn người theo dõi, có chương trình phát thanh, có tờ báo mạng, có sân khấu. Và họ dùng toàn bộ phương tiện ấy không phải để soi sáng, mà để khuếch đại cơn cuồng nộ — bằng thứ ngôn ngữ đê tiện, hung hãn, bất chấp sự thật mà ngay cả truyền thông dòng chính Hoa Kỳ cũng phải e dè không dám dùng công khai.
Tại sao những kẻ này lại hung hãn hơn cả nguyên bản mà họ sao chép? Tâm lý học cung cấp ba lời giải.
Thứ nhất là hiện tượng mà các nhà nghiên cứu gọi là “lòng sốt sắng của kẻ cải đạo” (the zeal of the convert). Kẻ mới gia nhập một đức tin bao giờ cũng cuồng nhiệt hơn người sinh ra trong đức tin ấy, vì anh ta phải liên tục chứng minh lòng trung thành của mình.
Người làm truyền thông Việt cánh tả biết rõ — dù không ai nói ra — mình là kẻ ngoại biên trong thế giới truyền thông dòng chính Mỹ: không có tấm bằng Columbia Journalism, không có ghế ở CNN, không được mời lên MSNBC. Để được công nhận là “người nhà,” anh ta phải hét to hơn, chửi bẩn hơn, tỏ ra trung thành tuyệt đối hơn cả những Acosta hay Joy Reid mà Phần 2 đã mổ xẻ. Sự hung hãn của họ không phải dấu hiệu của sức mạnh — nó là dấu hiệu của nỗi bất an về vị thế ngoại biên của chính mình.
Thứ hai là động cơ kinh tế trần trụi của nền kinh tế chú ý (attention economy). Trong thế giới YouTube và Facebook, cơn phẫn nộ là loại hàng hóa bán chạy nhất. Một video phân tích điềm tĩnh, đa chiều về một chính sách thu được vài nghìn lượt xem; một video giật tít chửi rủa Trump bằng ngôn từ tục tằn thu về hàng trăm nghìn, kèm theo tiền quảng cáo và tiền ủng hộ. Thuật toán không thưởng cho sự thật — nó thưởng cho cảm xúc mạnh. Và thế là sự thật bị hiến tế trên bàn thờ của lượt xem. Kẻ “thổ tả” không nhất thiết tin vào điều mình chửi; nhiều kẻ chỉ đơn giản đã khám phá ra rằng chửi bới là một mô hình kinh doanh. Họ là thương nhân của sự cuồng nộ, và khán giả mắc TDS là thị trường béo bở nhất.
Thứ ba, và đáng buồn nhất, là cơ chế “vật tế thần” (scapegoating) mà nhà nhân học René Girard đã lý thuyết hóa. Một cộng đồng mang trong mình những căng thẳng nội tại — mặc cảm tị nạn, sự chia rẽ thế hệ, nỗi bất lực trước quê hương đã mất — luôn có nhu cầu trút những căng thẳng ấy lên một đối tượng chung. Donald Trump trở thành vật tế thần hoàn hảo: trút sự căm ghét lên ông, người ta tạm thời quên đi những vết thương thật sự của chính cộng đồng mình. Và kẻ làm truyền thông “thổ tả” chính là thầy tế chủ trì nghi lễ ấy — kẻ mỗi ngày dẫn dắt đám đông trong điệu múa hiến tế, và nhờ đó mà giữ được quyền lực, ảnh hưởng, và thu nhập của mình.
Điều cần gọi đúng tên ở đây là sự phản bội kép. Một người làm báo, theo lý tưởng nguyên thủy của nghề, có một nghĩa vụ với sự thật. Một người Việt tị nạn, theo lẽ thường của lương tâm, có một ký ức về cái giá của tự do ngôn luận bị tước đoạt. Kẻ “truyền thông thổ tả” phản bội cả hai cùng lúc: phản bội nghề nghiệp khi biến tin tức thành vũ khí tuyên truyền, và phản bội chính lịch sử của dân tộc mình khi dùng quyền tự do mà bao người đã chết để giành lấy — để bóp méo sự thật y hệt cách bộ máy tuyên giáo mà họ từng bỏ chạy vẫn làm. Họ không phải nạn nhân của vòng xoáy im lặng. Họ là kẻ vận hành cái máy tạo ra nó.
Có một sự thật mà các nhà tư tưởng về tự do từ Mill đến Hannah Arendt đều đã chạm tới theo cách riêng: tự do không phải là món quà mà người ta nhận một lần rồi giữ mãi. Tự do là một gánh nặng phải mang mỗi ngày — gánh nặng của việc tự mình suy nghĩ, tự mình phán đoán, tự mình chịu trách nhiệm cho kết luận của mình giữa một đám đông đang gào lên điều ngược lại. Và bởi vì nó là gánh nặng, con người luôn có cám dỗ trút bỏ nó — trao nó cho đám đông, cho truyền thông, cho cái “ai cũng nghĩ thế” tiện lợi.
Người Việt trong nước không được trao quyền tự do tư tưởng; nó bị tước đoạt bằng bạo lực. Bi kịch của họ là bi kịch của nạn nhân. Nhưng người Việt hải ngoại được trao quyền tự do tư tưởng đầy đủ nhất — và một bộ phận trong họ đã tự nguyện trả nó lại, đổi lấy cảm giác ấm áp của việc thuộc về đám đông đúng đắn. Bi kịch của họ không phải bi kịch của nạn nhân, mà là bi kịch của kẻ có chìa khóa trong tay mà vẫn chọn ở lại trong phòng giam.
Thước đo mà ba bài trước đã nhiều lần nhắc đến — là tư duy độc lập được đo không phải bằng những gì người ta hô to mà bằng những gì người ta dám nghĩ ngược dòng — ở hải ngoại trở nên sắc bén hơn bao giờ hết. Bởi ở đây không còn lời bào chữa của sự sợ hãi. Không ai bỏ tù bạn vì một ý nghĩ độc lập tại Houston hay Melbourne. Cái duy nhất ngăn bạn là nỗi sợ ánh mắt của chính cộng đồng mình — và đó là nỗi sợ mà chỉ bản thân bạn mới có thể tự giải phóng.
Một dân tộc đã vượt đại dương để đi tìm tự do mà rồi đánh mất nó ngay khi vừa cập bến — không phải vì bị ai cướp, mà vì tự buông tay — là một dân tộc cần soi lại mình trong tấm gương ấy. Bởi suy cho cùng, người ta có thể tha thứ cho kẻ nô lệ không biết mình là nô lệ. Nhưng lịch sử sẽ khắt khe hơn nhiều với những người đã được trao trọn vẹn tự do, được sống dưới những bản hiến pháp bảo vệ tận răng quyền được nghĩ khác, vậy mà vẫn chọn quỳ xuống trước một đám đông — chỉ vì đứng thẳng một mình thì quá cô đơn.

Vô Danh

Watch “‘The whole world has changed’: Why this deal is BIGGER than oil” on YouTube

https://youtu.be/h3CQc0X2Sso?is=vcT0QK0GgkhJUMLE

Liên Minh Bảo Hiến Mỹ Gốc Việt
Vietnamese American Conservative Alliance (VACA)
https://freedom-vaca.org/vaca-blog-tieng-viet-nam/

https://freedom-vaca.org/vaca-main-blog-english-articles/

Các nhà lãnh đạo thế giới lên tiếng về thỏa thuận Mỹ – Iran

From: Vui Nguyen <khuhoictnctneworleans>
Date: Tue, Jun 16, 2026 at 9:23 AM

Vào Thứ 3, 16 thg 6, 2026 vào lúc 01:29 Loan My <tmyloan1812> đã viết:

Các nhà lãnh đạo thế giới lên tiếng về thỏa thuận Mỹ – Iran
Trần Đình
Ngày Chủ nhật (14/6), Mỹ và Iran tuyên bố đã đạt được một thỏa thuận hòa bình, chấm dứt tình trạng chiến tranh giữa hai bên, đồng thời Mỹ sẽ dỡ bỏ phong tỏa quân sự đối với Iran và cho mở lại eo biển Hormuz.
Thỏa thuận này do Thủ tướng Pakistan Shehbaz Sharif làm trung gian, quy định hai bên lập tức ngừng mọi hoạt động quân sự trên tất cả các mặt trận, trong đó có Lebanon. Tổng thống Mỹ Donald Trump sau đó tuyên bố lễ ký kết chính thức sẽ được tổ chức tại Thụy Sĩ vào ngày thứ Sáu tuần này.

Ngay sau khi thỏa thuận đạt được, giá dầu thô kỳ hạn của Mỹ giảm 4,77%, xuống còn 80,83 USD/thùng; dầu Brent kỳ hạn cũng giảm khoảng 4%, còn 83,77 USD/thùng. Cùng lúc đó, thị trường chứng khoán châu Á đồng loạt tăng mạnh: chỉ số KOSPI của Hàn Quốc vọt 5,1%, Nikkei 225 của Nhật Bản tăng 3,6%, còn chỉ số Taiex của Đài Loan cũng tăng 2,5%. Hợp đồng tương lai của ba chỉ số chứng khoán chính của Mỹ đều đi lên, phản ánh kỳ vọng lớn của thị trường về hạ nhiệt căng thẳng địa chính trị và nguồn cung năng lượng được khôi phục.

Phản ứng của các lãnh đạo và tổ chức quốc tế
Tổng thư ký Liên Hiệp Quốc Antonio Guterres thông qua người phát ngôn cho biết: “Tổng thư ký hoan nghênh việc Mỹ và Iran công bố đạt được thỏa thuận hòa bình, trong đó quy định lệnh ngừng bắn ngay lập tức và vĩnh viễn, việc mở lại eo biển Hormuz, cũng như một khuôn khổ cho các cuộc đàm phán tiếp theo. Đây là một bước đi then chốt hướng tới giải pháp hòa bình cho cuộc xung đột.”

Lãnh đạo Anh, Pháp, Đức và Ý (E4) ra tuyên bố chung: “Iran tuyệt đối không được sở hữu vũ khí hạt nhân. Để đạt mục tiêu đó, chúng tôi sẵn sàng hợp tác với Mỹ, Iran và Cơ quan Năng lượng Nguyên tử Quốc tế (IAEA). Nếu Iran có những bước đi rõ ràng, có thể kiểm chứng trong chương trình hạt nhân của mình, chúng tôi sẵn sàng dỡ bỏ các biện pháp trừng phạt liên quan. Chúng tôi sẽ phối hợp chặt chẽ với Mỹ, Iran và các đối tác trong khu vực, nắm bắt cơ hội này, duy trì đà tiến và đạt được một giải pháp ngoại giao dài hạn.”

Thủ tướng Anh Keir Starmer tuyên bố: “Chúng tôi đã nói rất rõ rằng eo biển Hormuz phải được khôi phục tự do hàng hải, không bị thu phí… Iran tuyệt đối không được sở hữu vũ khí hạt nhân.”

Tổng thống Pháp Emmanuel Macron nói: “Tôi hoan nghênh thỏa thuận mà Mỹ và Iran đạt được; đây là kết quả chung của những nỗ lực ngoại giao từ nhiều đối tác. Tôi kêu gọi mọi bên tham chiến nhanh chóng và toàn diện triển khai thỏa thuận. Văn kiện này phải bảo đảm việc mở lại eo biển Hormuz một cách khẩn cấp và vô điều kiện; lực lượng đặc nhiệm quốc tế mà chúng tôi thiết lập cùng Anh đã sẵn sàng hỗ trợ cho mục tiêu này.”

Thủ tướng Đức Friedrich Merz phát biểu: “Tôi hoan nghênh thỏa thuận giữa Mỹ và Iran, và chúc mừng Tổng thống Trump cùng phía Iran đã đạt được bước đột phá ngoại giao này. Thỏa thuận có thể mở đường cho việc phục hồi kinh tế toàn cầu và một Trung Đông an toàn hơn. Việc thực thi quyết liệt các điều khoản là cực kỳ quan trọng.”

Thủ tướng Pakistan Shehbaz Sharif nói: “Chúng tôi cảm ơn Hợp chủng quốc Hoa Kỳ và Cộng hòa Hồi giáo Iran vì đã cam kết tìm kiếm con đường ngoại giao để giải quyết xung đột.”

Thủ tướng Úc Anthony Albanese tuyên bố: “Chính phủ Úc hoan nghênh thỏa thuận giữa Mỹ và Iran. Úc từ lâu đã kêu gọi hạ nhiệt và chấm dứt giao tranh, bao gồm cả xung đột trên lãnh thổ Lebanon. Như chúng tôi từng nói, chiến tranh càng kéo dài, tác động sẽ càng nghiêm trọng. Sự kiềm chế liên tục và đối thoại mang tính xây dựng là tối quan trọng để ngăn chặn leo thang hơn nữa và bảo đảm đạt được một thỏa thuận bền vững.”

Thủ tướng Nhật Bản Sanae Takaichi bày tỏ: “Chúng tôi hết sức kỳ vọng tự do và an toàn hàng hải tại eo biển Hormuz sẽ được bảo đảm trên thực tế, và mong sớm đạt được thỏa thuận cuối cùng về vấn đề hạt nhân Iran cũng như các vấn đề khác.”

Ngoại trưởng New Zealand Winston Peters tuyên bố: “Đây là một thỏa thuận then chốt và mang tính xây dựng, là bước tiến hướng tới giảm căng thẳng và thúc đẩy ổn định trong một khu vực có ý nghĩa trọng yếu đối với an ninh kinh tế toàn cầu… Đối thoại và ngoại giao vẫn là phương thức hiệu quả nhất để giải quyết các vấn đề kéo dài.”

Theo Trần Đình

Liên Minh Bảo Hiến Mỹ Gốc Việt
Vietnamese American Conservative Alliance (VACA)
https://freedom-vaca.org/vaca-blog-tieng-viet-nam/

https://freedom-vaca.org/vaca-main-blog-english-articles/

Election Fraud in the United States

Bùi Phạm Thành

Tham khảo:

https://en.wikipedia.org/wiki/Electoral_fraud_in_the_United_States

Ballots Collecting

https://en.wikipedia.org/wiki/Ballot_collecting

https://www.cato.org/blog/trouble-ballot-harvesting


https://www.findlaw.com/voting/how-u-s-elections-work/ballot-harvesting-what-is-it-how-does-it-work.html

Postal Service won’t deliver mail ballots for states that don’t hand over voter lists, under plan for Trump directive

https://www.yahoo.com/news/politics/articles/postal-won-t-deliver-mail-100007973.html

Non-citizen voters

https://www.yahoo.com/news/politics/articles/noncitizens-voter-rolls-democrat-run-100009769.html

Liên Minh Bảo Hiến Mỹ Gốc Việt
Vietnamese American Conservative Alliance (VACA)
https://freedom-vaca.org/vaca-blog-tieng-viet-nam/

https://freedom-vaca.org/vaca-main-blog-english-articles/

Gian lận bầu cử tại Hoa Kỳ

Vào Thứ 3, 16 thg 6, 2026 vào lúc 01:31 Loan My <tmyloan1812> đã viết:

Gian lận bầu cử tại Hoa KỳBùi Phạm Thành


Tại Hoa Kỳ, gian lận bầu cử hay gian lận cử tri bao gồm các hành vi bỏ phiếu bất hợp pháp hoặc thao túng các cuộc bầu cử. Các hình thức gian lận bao gồm

  • Mạo danh cử tri (hoặc gian lận trực tiếp tại địa điểm bỏ phiếu).
  • Gian lận liên quan đến phiếu bầu qua thư (gửi qua bưu điện) hoặc phiếu bầu vắng mặt.
  • Bỏ phiếu bất hợp pháp bởi người không phải là công dân.
  • Bỏ phiếu nhiều lần.

Chính phủ Hoa Kỳ xếp gian lận cử tri hoặc gian lận phiếu bầu vào một trong ba nhóm tội phạm bầu cử cấp liên bang, bên cạnh hai nhóm còn lại là tội phạm về tài chính trong vận động tranh cử và vi phạm quyền công dân.

Trong một bài viết đăng trên The New York Times, ngày 25 tháng 10 năm 2024, các chuyên gia bầu cử cho rằng việc bỏ phiếu vắng mặt hoặc qua đường bưu điện có nguy cơ xảy ra gian lận cao hơn so với bỏ phiếu trực tiếp, tuy nhiên tại các tiểu bang có truyền thống tổ chức bỏ phiếu hoàn toàn qua đường bưu điện, số lượng các vụ việc vi phạm không nhiều, vì lý do khó chứng minh hoặc phát hiện.

Bài viết này đề cập đến các hành vi gian lận do cử tri thực hiện và gian lận trong việc kiểm phiếu.

Mạo danh cử tri

Mạo danh cử tri (Voter impersonation) hoặc gian lận cử tri trực tiếp xảy ra khi ai đó trực tiếp bỏ phiếu dưới danh tính của người khác. Những trường hợp mạo danh cử tri thường khó chứng minh, đồng thời không đáng kể, bởi vì theo giáo sư Lorraine Minnite của Rutgers thì việc mạo danh cử tri là phi logic vì rủi ro cao và lợi ích hạn chế của việc bỏ một phiếu bầu. Nếu bị bắt, thủ phạm mạo danh cử tri có thể phải đối mặt với án tù 5 năm và phạt tiền lên tới 10,000 USD đối với công dân và trục xuất đối với người nhập cư. Những người ủng hộ luật nhận dạng cử tri (voter identification laws) đã lập luận rằng có thể khó phát hiện hành vi mạo danh cử tri nếu không yêu cầu giấy chứng nhận cử tri (voter ID).

Giáo sư luật Michael D. Gilbert của Đại học Virginia đã đồng ý với Minnite vào năm 2014 rằng lý thuyết và bằng chứng cho thấy việc mạo danh cử tri "không nhiều và khó phát hiện", mặc dù đồng ý với những người ủng hộ luật "voter ID" rằng "việc không phát hiện gian lận không có nghĩa là không có gian lận xảy ra".

Gilbert lưu ý rằng rất khó để ai đó phối hợp việc mạo danh cử tri trên diện rộng để đánh cắp một cuộc bầu cử, vì ngay cả khi họ trả tiền cho mọi người để trực tiếp bỏ phiếu cho ứng cử viên ưa thích của họ, việc bỏ phiếu kín bảo đảm rằng họ không thể xác nhận liệu những người này có bỏ phiếu theo cách họ được trả tiền hay không.

Gian lận phiếu bầu qua đường bưu điện

Ballots-Droping.jpg

Nhiều hình thức gian lận cử tri liên quan đến phiếu bầu qua đường bưu điện hoặc phiếu bầu vắng mặt (mail-in or absentee ballots) đã được ghi nhận, bao gồm:

  • Việc yêu cầu và nộp phiếu bầu vắng mặt thay cho cử tri khác.
  • Nhồi nhét phiếu bầu (ballot stuffing) vào các thùng phiếu dành cho phiếu bầu vắng mặt với những lá phiếu đã được điền sẵn tên một ứng cử viên nhất định.
  • Ép buộc cử tri, nhất là với những người già ở viện dưỡng lão, và người nghèo ở các khu "ổ chuột".
  • Phiếu bầu bị đánh cắp từ hệ thống bưu chính, tự đánh dấu phiếu bầu, rồi đem nộp.
  • Việc thu gom phiếu bầu bởi những người thu gom thiếu trung thực—những người tự ý đánh dấu phiếu hoặc không chuyển phiếu đi.
  • Hành động "thu hoạch phiếu bầu" (ballot harvesting)—tức là bên thứ ba thu gom và chuyển phiếu bầu vắng mặt thay cho cử tri—cũng là hành vi bất hợp pháp hoặc bị hạn chế tại một số tiểu bang. Mặc dù khá hiếm gặp, nhưng các chuyên gia cho rằng gian lận xảy ra thường xuyên hơn đối với phiếu bầu qua đường bưu điện so với bỏ phiếu trực tiếp.

    Ballots%20Harvesting.jpg

Theo Edward Foley, giám đốc chương trình Luật Bầu cử tại Đại học tiểu bang Ohio, phiếu bầu qua đường bưu điện là nguồn gốc của "những tranh chấp nghiêm trọng nhất về việc kiểm phiếu trong những thập niên gần đây".

Việc bỏ phiếu của người không phải là công dân

Hành vi bỏ phiếu trái phép của người không phải là công dân xảy ra khi những người này tham gia bỏ phiếu trong các cuộc bầu cử mà họ không đủ điều kiện tham gia, chẳng hạn như các cuộc bầu cử cấp liên bang.

Đây là điều gây nhiều tranh cãi ở những tiểu bang có nhiều người nhập cư bất hợp pháp. Pew Research Center cho biết số người nhập cư bất hợp pháp vào Hoa Kỳ:

  • 2007: 12.2 million
  • 2010: 11.6 million
  • 2020: 10.5 million
  • 2022: 11.0 million
  • 2023: 14.0 million

Với một số "cử tri" như vậy và với khả năng "thu hoạch phiếu bầu" thì chắc chắn sẽ ảnh hưởng rất mạnh vào kết quả của bất cứ cuộc bầu cử ở cấp độ nào ở Hoa Kỳ.

Những trường hợp gian lận khác

Ngoài ra còn có nhiều phương thức gia lận bầu cử khác như:

  • Bỏ phiếu hai lần, thường là ở hai địa chỉ khác nhau, trên cùng hay khác tiểu bang.
  • Phiếu bầu của những người phạm trọng tội, bị tước quyền công dân.
  • Gian lận ghi danh cử tri. Cố ý cho phép những người không đủ điều kiện được ghi danh cử tri.
  • Mua phiếu bầu. Tại Hoa Kỳ, việc mua phiếu bầu là bất hợp pháp ở cấp liên bang nếu tiền được hứa hẹn cho các cá nhân cụ thể để họ bỏ phiếu hoặc ghi danh bỏ phiếu; tuy nhiên, ở cấp tiểu bang, hầu hết các tiểu bang chỉ quy định việc trả tiền để người dân bỏ phiếu là hành vi phạm tội.
    Một nghiên cứu năm 2020 trên tạp chí *Acta Politica* cho thấy khoảng 25% người Mỹ sẵn sàng bán phiếu bầu của mình với mức giá tối thiểu là 418 USD. Các cử tri thuộc Đảng Dân chủ và những người có quan điểm tự do (liberal) có xu hướng sẵn sàng bán phiếu bầu cao hơn, và khả năng này không bị ảnh hưởng bởi trình độ học vấn hay mức thu nhập.
  • Nhân viên bầu cử thay đổi hoặc phá hủy phiếu bầu sau khi chúng được chuyển đến.
  • Nhân viên bầu cử đánh dấu phiếu bầu là không hợp lệ.
  • Giúp người dân điền vào phiếu bầu với chủ đích gian lận.
  • Danh sách cử tri không còn cập nhật. Tình trạng danh sách cử tri không còn cập nhật xảy ra khi những cá nhân đã qua đời, chuyển đi nơi khác hoặc không còn đủ điều kiện bỏ phiếu vẫn có tên trong danh sách cử tri một thời gian sau đó.

    Tóm lại, trên thực tế, việc gian lận bầu cử là có thật. Một cuộc thăm dò toàn quốc năm 2016 được đăng trên tờ The Washington Post cho thấy 84% đảng viên Cộng hòa, 75% cử tri độc lập và 52% đảng viên Dân chủ tin rằng đã xảy ra tình trạng gian lận ở mức độ "đáng kể" trong các cuộc bầu cử tại Hoa Kỳ. Tuy nhiên, dù sao chăng nữa thì chúng ta cũng nên tham gia bầu cử, vì đó là quyền của người công dân Hoa Kỳ, một một quốc gia được xem là tự do và văn minh nhất trên thế giới.

Bùi Phạm Thành

Tham khảo:

https://en.wikipedia.org/wiki/Electoral_fraud_in_the_United_States

Ballots Collecting
https://en.wikipedia.org/wiki/Ballot_collecting

https://www.cato.org/blog/trouble-ballot-harvesting

https://www.findlaw.com/voting/how-u-s-elections-work/ballot-harvesting-what-is-it-how-does-it-work.html

Postal Service won’t deliver mail ballots for states that don’t hand over voter lists, under plan for Trump directive
https://www.yahoo.com/news/politics/articles/postal-won-t-deliver-mail-100007973.html

Non-citizen voters
https://www.yahoo.com/news/politics/articles/noncitizens-voter-rolls-democrat-run-100009769.html

Liên Minh Bảo Hiến Mỹ Gốc Việt
Vietnamese American Conservative Alliance (VACA)
https://freedom-vaca.org/vaca-blog-tieng-viet-nam/

https://freedom-vaca.org/vaca-main-blog-english-articles/

TGNS – > Điểm Tin Thế Giới : 16/6/2026

From: Vui Nguyen <khuhoictnctneworleans>
Date: Tue, Jun 16, 2026 at 6:49 AM

Vào Thứ 3, 16 thg 6, 2026 vào lúc 01:27 Loan My <tmyloan1812> đã viết:

ĐIỂM TIN THẾ GIỚI : 16/6/2026

Mỹ và Iran thông báo đạt đồng thuận chấm dứt chiến tranh Trung Đông

Pakistan trong vai trò trung gian hòa giải, đêm Chủ Nhật rạng sáng Thứ Hai 14-15/06/2026 thông báo, Iran và Mỹ đạt được đồng thuận « lập tức chấm dứt chiến tranh Trung Đông trên mọi mặt trận, kể cả Liban ». Việc ký thỏa thuận khung dự trù diễn ra tại Genève, Thụy Sĩ vào Thứ Sáu 19/06/2026. Tại Washington tổng thống Trump tuyên bố « cho phép mở cửa toàn bộ eo biển Hormuz và dỡ bỏ ngay lập tức lệnh phong tỏa trên biển » ngay sau khi thỏa thuận được ký.

Viễn cảnh chấm dứt xung đột tại Trung Đông làm hạ nhiệt giá dầu trên thế giới. Đầu phiên giao dịch hôm nay 15/06/2026 giá dầu rơi xuống còn 87,6 đô la một thùng, thay vì hơn 100 đô la như trong những tuần qua. Chỉ giá chứng khoán cũng đã tăng lên trở lại.

Tuy nhiên thỏa thuận khung mà Hoa Kỳ và Iran chuẩn bị ký kết ngày 19/06 tránh đề cập đến những chủ đề nhậy cảm nhất liên quan đến chương trình hạt nhân và tên lửa đạn đạo của Teheran cũng như về khối lượng uranium được làm giàu mà Iran được cho là vẫn đang nắm giữ. Phía Teheran nhấn mạnh đây là những chủ đề mà các bên tiếp tục thảo luận trong tiến trình đàm phán dự trù kéo dài hai tháng. Một điểm quan trọng khác đối với chế độ ở Teheran, đó là một phần tài sản của Iran ở ký gửi hải ngoại, đặc biệt là tại Qatar đang bị phong tỏa sẽ được giải tỏa.

Thông tín viên RFI Carrie Nooten từ New York cho biết thêm về nội dung thỏa thuận khung được tổng thống Trump loan báo trước khi lên đường đến Evian, Pháp, dự thượng đỉnh G7 :

« Trước hết, thỏa thuận này chính thức chấm dứt các hoạt động quân sự trên mọi mặt trận, kể cả tại Liban. Ngay sau khi được ký kết, Iran sẽ mở lại eo biển Hormuz, đồng thời hải quân Mỹ sẽ lập tức ngừng phong tỏa vùng biển này.

Ngoài ra Washington sẽ dỡ bỏ một số các biện pháp trừng phạt đang nhắm vào Teheran để giúp Iran khởi động lại các hoạt động kinh tế. Sau cùng phó tổng thống J.D Vance dường như nói rằng Iran cam kết không bao giờ trang bị vũ khí nguyên tử. Điều này hơi lạ bởi vì theo thỏa thuận được tiết lộ, thì lần này các bên dự trù một thời gian 2 tháng để đàm phán về những chi tiết liên quan đến chương trình hạt nhân Iran.

Thỏa thuận được thông báo cũng sẽ đưa khu vực Trung Đông trở lại với thời kỳ trước chiến tranh. Dù vậy Iran giờ đây có thêm một công cụ mới để gây sức ép bởi vì họ đã chứng tỏ rất biết cách làm cho eo biển Hormuz bị tê liệt.

Chính quyền Trump cho dù có lập đi lập lại điều gì đi chăng nữa thì thực tế là chương trình tên lửa đạn đạo của Iran vẫn tồn tại và quốc gia này vẫn nắm giữ khối lượng chất uranium được làm giàu. Nếu như thỏa thuận này không cho phép củng cố vị thế của Donald Trump nhưng cũng đủ để nguyên thủ Hoa Kỳ giữ khoảng cách với một cuộc chiến mà càng lúc càng trở thành một cánh nặng đối với ông. Bằng chứng rõ rệt nhất cho thấy thỏa thuận này có lợi cho phía Iran đó là Israel, đồng minh của Hoa Kỳ, thực sự rất bất bình ».

Iran « thắng lớn » trong cuộc xung đột lần này ?
Vậy Iran phản ứng ra sao ? Từ Teheran, thông tín viên Shevos Ghazi cho biết:

« Tại Teheran, mọi người có cảm giác đây là một thắng lợi to lớn. Các cuộc đàm phán đã tiếp diễn cho đến tận phút cuối cùng. Phía Iran đã nhận được một số nhượng bộ quan trọng, đặc biệt là việc chấm dứt lệnh phong tỏa các cảng ngay lập tức chứ không phải đợi đến 30 ngày sau như đã dự kiến. Tiếp theo là lệnh ngừng bắn được áp dụng trên toàn lãnh thổ Liban, kèm theo đó là cam kết tôn trọng sự toàn vẹn lãnh thổ của Liban. Điều đó có nghĩa là sau này quân đội Israel sẽ phải rút lui khỏi miền nam Liban.

Trong khi đó Iran vẫn giữ được quyền kiểm soát eo biển Hormuz và thu phép thu các khoản phí dịch vụ để bảo đảm an toàn giao thương trên biển và bảo vệ môi trường trong vùng biển này. Một phần tài sản của Iran đang được ủy thác ở nước ngoài cũng sẽ được giải tỏa. Trước khi diễn ra lễ ký kết thỏa thuận với Mỹ vào Thứ Sáu 19/06 này tại Genève, Qatar sẽ rót cho Iran khoảng 12 tỷ đô la.

Cuối cùng liên quan đến chương trình hạt nhân Teheran vẫn giữ lập trường cứng rắn. Sau này, các bên sẽ đàm phán, chứ không phải ngay bây giờ. Iran vẫn muốn duy trì chương trình làm giàu chất uranium, và theo Donald Trump, phía Mỹ dường như chấp nhận. Thế rồi cũng không có chuyện đưa khối lượng chất uranium được làm giàu ra nước ngoài, đây chính là khối lượng 450 ký uranium được làm giàu với nồng độ 60 % đã được nhắc đế. Điểm duy nhất mà Iran có thể chấp nhận, đó là làm loãng mức độ làm giàu uranium, giữ ở ngưỡng 20 % nhưng không dưới ngưỡng đó ».

Quân đội Israel sẽ ở lại miền nam Liban và Gaza « vô thời hạn »
Ngay sau khi Mỹ và Iran tuyên bố đạt được thỏa thuận chấm dứt chiến tranh tại Trung Đông, bao gồm Liban, bộ trưởng Quốc Phòng Israel hôm nay, 15/06/2026, khẳng định các lực lượng vũ trang nước này sẽ tiếp tục ở lại « vô thời hạn » tại nhiều khu vực ở Liban, Syria và Gaza, « nhằm bảo vệ biên giới và các cộng đồng Israel trước mối đe dọa của các phần tử thánh chiến ».

Theo AFP, bộ trưởng Quốc Phòng Israel Katz cảnh báo rằng Israel sẽ trả đũa « mạnh mẽ », nếu chế độ Cộng hòa Hồi giáo Iran tấn công Israel để trả đũa các hoạt động quân sự của Israel ở Liban.

Theo truyền thông Israel, thỏa thuận Mỹ – Iran là một đòn đau với Tel Aviv. Thông tín viên Frédérique Misslin tường trình từ Jerusalem :

« Báo chí Israel sáng nay nhấn mạnh rằng thỏa thuận không đạt được bất kỳ mục tiêu nào được đề ra từ đầu cuộc chiến. Cụ thể là ba lằn ranh đỏ đối với Israel: vũ khí hạt nhân, tên lửa đạn đạo và vấn đề các lực lượng hậu thuẫn chế độ Teheran. Ngược lại, lệnh ngừng bắn lâu dài sẽ áp dụng đối với tất cả các mặt trận, bao gồm cả Liban.

Rõ ràng là vấn đề tên lửa không được đưa vào văn bản này, và các cuộc thảo luận về vấn đề làm giàu uranium chỉ mới bắt đầu. Israel dường như là bên thua cuộc lớn. Đây là điều khiến bộ trưởng cực hữu Itamar Ben-Gvir sáng nay tuyên bố rằng Israel sẽ không cảm thấy bị ràng buộc bởi thỏa thuận này.

Đối với lãnh đạo phe đối lập Yair Golan, thỏa thuận này là ‘‘tồi tệ’’. Hơn nữa, quan hệ với đồng minh Mỹ đã thực sự bị tổn hại nghiêm trọng. Tổng thống Mỹ tuyên bố cuộc tấn công của Israel vào vùng ngoại ô thủ đô Beirut ngày hôm qua lẽ ra không nên diễn ra, sau khi ông Trump đã gọi thủ tướng Israel Benjamin Netanyahu là ‘‘kẻ điên rồ’’ vài ngày trước đó.

Thủ tướng Israel hôm qua hiểu rằng ông đang tự chuốc lấy sự giận dữ của tổng thống Mỹ, nhưng đã chọn làm như vậy để thể hiện một mức độ độc lập nhất định, nhằm tránh mất mặt trước cử tri Israel, trong cuộc bỏ phiếu bầu Quốc Hội mới vào tháng 10 tới. Sau biến cố vừa qua, dường như đã xuất hiện một thực tế chiến lược mới. Bất kỳ cuộc tấn công nào vào Beirut đều có nguy cơ dẫn đến một cuộc tấn công của Iran vào Israel. »

Về tình hình Liban, theo cơ quan thông tấn quốc gia NNA, bạo lực ở miền nam đã giảm cường độ, không có cuộc oanh kích nào diễn ra sáng hôm nay. Một nguồn tin từ giới chức cao cấp Liban cho biết, chính quyền nước này « chưa được thông báo về các điều khoản của thỏa thuận », cũng như thời điểm lệnh ngừng bắn giữa lực lượng Hezbollah và Israel có hiệu lực.

Pháp, Anh, Đức và Ý : Sẵn sàng hỗ trợ để « khẩn cấp » mở lại eo biển Hormuz
Bốn nước thuộc nhóm G7, bao gồm Pháp, Anh, Đức và Ý, ra một tuyên bố chung hôm nay 16/06, hoan nghênh thỏa thuận Mỹ – Iran, và kêu gọi các bên cần « thực thi nhanh chóng và đầy đủ các cam kết ». Bốn nước G7 cho biết sẵn sàng hỗ trợ để « khẩn cấp mở lại » eo biển Hormuz, bao gồm việc rà phá thủy lôi.

Pháp, Anh, Đức và Ý, cũng nhấn mạnh đến việc « Iran không bao giờ được phép sở hữu vũ khí hạt nhân », chủ quyền và toàn vẹn lãnh thổ của Liban phải được bảo đảm bằng « một lệnh ngừng bắn vững chắc ».

G7 họp thượng đỉnh với hy vọng Mỹ ủng hộ lập trường chung để chấm dứt chiến tranh Ukraina

Thượng đỉnh G7, nhóm bảy cường quốc công nghiệp – gồm Đức, Canada, Hoa Kỳ, Pháp, Ý, Nhật Bản, Vương quốc Anh – và Liên Âu họp tại Evian, Pháp, từ hôm nay, 15 đến ngày 17/06/2026. Pháp và các đồng minh châu Âu hy vọng nhân dịp này nhận được sự ủng hộ của tổng thống Mỹ Donald Trump về một lập trường chung nhằm chấm dứt chiến tranh Ukraina.

Tổng thống Pháp Emmanuel Macron dự kiến có cuộc gặp nguyên thủ Mỹ trong vài giờ, trước bữa ăn tối của lãnh đạo các quốc gia thành viên G7 hôm nay. Paris cũng mở dạ tiệc riêng để chào mừng tổng thống Mỹ tại lâu đài Versailles vào ngày mai.

Hãng tin Pháp AFP dẫn lời phủ tổng thống Pháp, theo đó, hội nghị thượng đỉnh này được kỳ vọng có thể « mang lại những kết quả cụ thể ». Bên cạnh hồ sơ Trung Đông, tổng thống Emmanuel Macron chờ đợi tổng thống Trump có một lập trường cởi mở hơn với Kiev, và ít nghiêng về Nga hơn, để có thể đạt được một thỏa thuận chấm dứt chiến tranh.

Một phiên họp riêng về Ukraina được tổ chức vào ngày mai, với sự tham gia của tổng thống Mỹ và lãnh đạo Ukraina. Theo Le Monde, G7 dường như là « một cơ hội lý tưởng » để dung hòa quan điểm của Mỹ, châu Âu và Kiev. Nhóm ba nước Đức, Pháp và Anh (E3) đang thúc đẩy đạt được một lệnh ngừng bắn càng sớm càng tốt với Nga, và lấy đường chiến tuyến hiện tại làm cơ sở cho các đàm phán.

Nhật báo Pháp dẫn lại nhà nghiên cứu Tatiana Kastouéva-Jean, đứng đầu Trung tâm Nga và khu vực Á-Âu thuộc Viện Quan hệ Quốc tế Pháp, « chỉ có tổng thống Trump và nước Mỹ mới có thể buộc tổng thống Nga Putin phải xét lại quan điểm ».
Hôm qua, 15/06, cả hai tổng thống Ukraina và Nga đều gọi điện chúc mừng sinh nhật Donald Trump 80 tuổi. Theo cố vấn của tổng thống Ukraina, Dmytro Lytvyn, hai người đã có một « cuộc trò chuyện khá hiệu quả » trong khoảng nửa tiếng đồng hồ. Một quan chức Mỹ xin ẩn danh cho biết hai nguyên thủ có thể gặp nhau bên lề thượng đỉnh G7 vào ngày mai.

Về phần mình, điện Kremlin cho biết cuộc điện đàm giữa tổng thống Putin và lãnh đạo Mỹ tập trung « chủ yếu » vào hồ sơ Iran. Cố vấn điện Kremlin Yuri Ushakov thông báo, hai bên đạt thỏa thuận về việc các đặc phái viên của tổng thống Mỹ, Steve Witkoff và Jared Kushner, sẽ sớm đi Nga. Hai đặc phái viên của tổng thống Mỹ chưa từng đến Kiev, được coi là những người thiết kế cuộc thượng đỉnh Mỹ – Nga tại Anchorage, Alaska, tháng 8/2025, với một kế hoạch « hòa bình » rất bất lợi cho Ukraina.

Liên Minh Bảo Hiến Mỹ Gốc Việt
Vietnamese American Conservative Alliance (VACA)
https://freedom-vaca.org/vaca-blog-tieng-viet-nam/

https://freedom-vaca.org/vaca-main-blog-english-articles/

Dđ TuoiHac -> Re: Nữ Việt kiều tại Ba Lan

From: ‘Yahoo Mail !!’ via DiendanTuoiHac <xomnhala_yamaha>
Date: Tue, Jun 16, 2026 at 9:01 AM
Subject: Dđ TuoiHac -> Re: Nữ Việt kiều tại Ba Lan

On Tuesday, June 16, 2026 at 05:59:36 AM MST, Yahoo Mail !! <khaivo297> wrote:

Đừng tưởng người ngoại quốc không biết gì về lịch sữ VN nha.TT Trump còn biết lịch sữ Hai Bà Trưng chống Tầu để nhắc nhở CSVN.Cờ vàng ba sọc đỏ mới là cờ đại diện cho đất nước và người Việt Nam chính cống tự do,còn cờ đỏ sao vàng là cờ của tỉnh Phúc Kiến bên Tầu,đại diện cho người VIệt cộng sản vong bản ,làm tay sai cho ngoại bang Tầu cộng.Chân lý đó không bao giờ thay đổi.KV

On Monday, June 15, 2026 at 11:25:53 PM MST, Thanh Loan <oanhthuc1952> wrote:

Forwarded message
Từ: chisam44 <chisam44>
Date: Thứ 2, 15 thg 6, 2026 vào lúc 08:29

Nữ Việt kiều tại Ba Lan Tôn Vân Anh và việc chọn cờ đại diện

Mới đây, tờ Newsweek Polska đã đăng bài viết ca ngợi Ba Lan với tiêu đề “Vì sao thế giới ngưỡng mộ Ba Lan?”, kèm theo hình ảnh nữ Việt kiều Tôn Vân Anh cầm lá cờ vàng ba sọc đỏ. Bức ảnh đẹp, tượng trưng cho tinh thần tự do và khát vọng dân chủ, lẽ ra phải được hoan nghênh. Thế nhưng, ngay lập tức một nhóm Việt kiều tại Ba Lan thân với chế độ cộng sản Việt Nam đã nổi giận, lên tiếng phản đối gay gắt, đòi tờ báo phải gỡ bỏ bức ảnh vì cho rằng chị Tôn Vân Anh “không đại diện cho Việt Nam”.

Đây là một sự việc điển hình, phản ánh rõ nét sự chia rẽ sâu sắc trong cộng đồng Việt kiều và bản chất không khoan nhượng của những người vẫn trung thành với chế độ độc tài tại quê nhà.

Lá cờ nào đại diện cho ai?

Lá cờ đỏ sao vàng là biểu tượng chính thức của nhà nước Cộng hòa Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam – một chế độ độc đảng, kiểm soát toàn diện xã hội, hạn chế tự do ngôn luận, đàn áp bất đồng chính kiến, và duy trì quyền lực bằng bộ máy an ninh, tuyên giáo. Hơn trăm triệu người Việt trong và ngoài nước đã phải chịu đựng hoặc chứng kiến những bất công, tham nhũng, bất bình đẳng và vi phạm nhân quyền dưới lá cờ này.

Ngược lại, lá cờ vàng ba sọc đỏ (còn gọi là cờ Việt Nam Cộng hòa) là biểu tượng lịch sử của một miền Nam từng có nền kinh tế sôi động, tự do báo chí tương đối, và khát vọng dân chủ. Dù lịch sử phức tạp, đối với hàng triệu Việt kiều và người Việt yêu chuộng tự do hôm nay, lá cờ này đại diện cho khát vọng một Việt Nam tự do, dân chủ, thịnh vượng, không bị kìm kẹp bởi chủ nghĩa cộng sản lỗi thời. Đó là lá cờ của hy vọng, của sự phản kháng hòa bình chống lại độc tài.

Người Việt Nam sinh sống ở nước ngoài – những người đã thoát khỏi sự kiểm soát trực tiếp của chế độ – có quyền tuyệt đối được chọn lá cờ nào đại diện cho bản thân và cho lý tưởng của mình. Đó là quyền tự do cơ bản ở bất kỳ quốc gia dân chủ nào: quyền tự do biểu đạt, quyền tự do tư tưởng, quyền tự do lựa chọn biểu tượng. Việc một nhóm nhỏ Việt kiều thân chế độ đòi Newsweek Polska phải gỡ ảnh không chỉ là hành vi gây áp lực vô lý, mà còn là nỗ lực xuất khẩu sự kiểm duyệt và độc tài từ Việt Nam ra thế giới tự do.

Phê phán hành vi của nhóm Việt kiều thân cộng sản

Những người này tự xưng “đại diện cho Việt Nam” nhưng thực chất chỉ đại diện cho một phe phái chính trị hẹp hòi, trung thành với Đảng Cộng sản Việt Nam. Họ sống trên đất Ba Lan – một quốc gia từng chịu ách cộng sản, từng đấu tranh anh dũng để lật đổ chế độ toàn trị, từng biết giá trị của tự do đến mức nào – mà lại đòi áp đặt quan điểm của chế độ độc tài lên báo chí Ba Lan. Đây là sự trớ trêu lịch sử không thể chấp nhận được.
Họ không chỉ phản đối một bức ảnh, mà còn cố tình phủ nhận khát vọng tự do của hàng triệu đồng bào. Bằng cách vu oan chị Tôn Vân Anh “không đại diện”, họ đang thực hiện đúng chiến lược lâu nay của chế độ: chia rẽ cộng đồng Việt kiều, bôi nhọ những tiếng nói bất đồng, và duy trì sự thống trị tư tưởng ngay cả trên đất khách. Hành vi này không khác gì làm “đầy tớ” cho bộ máy tuyên truyền ở trong nước, sử dụng chiêu bài “dân tộc” để che đậy sự ủng hộ cho độc tài.
Trong khi cộng đồng Việt kiều trên toàn thế giới đang ngày càng lớn mạnh nhờ tinh thần tự do, kinh doanh, hội nhập và đóng góp cho các nước sở tại, thì một bộ phận nhỏ nhưng ồn ào này lại cố tình kéo lùi hình ảnh của người Việt bằng cách bảo vệ một chế độ mà chính nhiều người trong họ từng phải rời bỏ. Đó là sự mâu thuẫn đáng buồn và đáng lên án.

Tự do lựa chọn là quyền thiêng liêng

Không ai có quyền độc quyền đại diện cho toàn thể người Việt. Việt Nam không chỉ là lãnh thổ, mà còn là tinh thần, là máu mủ, là khát vọng của 100 triệu con người. Lá cờ nào được chọn phụ thuộc vào lương tri và lý tưởng của từng cá nhân. Những Việt kiều yêu chuộng dân chủ có quyền cầm cờ vàng ba sọc đỏ, hát bài “Tiến Quân Ca” cũ hay bất kỳ bài hát nào thể hiện khát vọng tự do, mà không bị một nhóm nhỏ nào được phép cấm đoán hay vu khống.

Newsweek Polska đã làm đúng khi tôn trọng hình ảnh một người phụ nữ Việt Nam kiêu hãnh với biểu tượng của khát vọng tự do. Việc một tờ báo ở Ba Lan – quốc gia hiểu rõ giá trị của dân chủ hơn ai hết – chọn đăng bức ảnh đó chính là minh chứng cho sức hút của lá cờ vàng trong cộng đồng những người trân trọng tự do.

Cộng đồng Việt kiều chân chính cần mạnh mẽ lên tiếng bảo vệ quyền tự do này. Đừng để những tiếng nói cực đoan, thân chế độ làm ô danh hình ảnh người Việt ở nước ngoài. Tương lai của Việt Nam nằm ở những con người dám chọn lá cờ của hy vọng, chứ không phải ở những kẻ cố tình bảo vệ lá cờ của độc tài ngay cả khi đã sống trên đất tự do.

Tôn trọng sự lựa chọn. Tôn trọng tự do. Đó mới là tinh thần thực sự của một dân tộc trưởng thành.